Hôm nay chúng ta sẽ nghe những vọng âm của thơ từ nhiều phương -từ quê xưa với những tâm hồn yêu nhau bị ngăn cách – hay trong điệu blues nức nở nơi phố người, rồi xin hãy nghe tiếng khóc của người thi sĩ trong chiều Mascơva trước tình yêu tan vỡ vì bạo lực hận thù…
Ôi khúc Requiem nghe dậy ở nhiều nơi.
SAO KHUÊ
Thanh Tâm Tuyền
Liên những bài thơ tình thời chia cắt
I
Sự em có mặt cần thiết như những sớm mai
(nếu đời người không có những sớm mai)
anh trở dậy
đọc thơ Nguyễn Du
những câu lục bát buồn rưng rưng cuối đường của một ngày
chợt anh muốn viết tặng em
không thể được
em làm con tin ở một thế giới
mà lòng sầu héo là trọng tội
anh cố gắng viết những lời thơ thật tự nhiên
như câu chuyện buổi còn gặp gỡ
như khoảng trời đơn sơ sau cửa sổ
anh gọi thầm một mình
trong giấc mơ phủ làn tóc biếc
anh biết anh gọi thầm một mình
LIÊN
II
Anh nhớ em cùng một lúc với thành phố
với những con đường anh đi qua một lần
để đến nhà em anh băng ngang một vườn hoa vắng
(lần trở về anh ngồi xuống ghế dài
nếu là buổi chiều quạnh hiu mây lá mùa thu)
một phố bình dân có chợ và những quán ăn
giản dị như trang nhật ký của anh
ngày bắt đầu yêu em
III
Trời trắng cánh tay mặc áo ngắn
những cuốn sách nhỏ chuyền tay
được viết cho những người ngày mai
cuộc đời tối tăm đòi ánh sáng
anh nâng niu cuốn sách nói đến cách mạng
nói đến người tâm hồn trái tim tự do
nói đến anh và em
hoàn toàn cởi mở
Nguyễn Xuân Thiệp
chiều qua ngõ blues
chiều
georgetown
chiều của mây biển trong trí nhớ
cùng với đinh cường
di qua ngõ blues & jazz alley. tôi muốn nói
với người nhạc công da đen. đến từ new orleans
hãy thổi lên
trên chiếc kèn đồng
một tấu khúc
cho quê hương tôi một ngày của tháng tư
của đọa đày
nước mắt
bông hướng dương tàn phai
người không dám nói với người
tiếng hàng cây kêu bóng quạ
rạng đông. mặt trời bị treo cổ. trên bức tường nhà hát lớn
người ca sỹ bỏ đi
vỉa hè đầy lá rụng
hãy tấu lên
khúc biệt ly
cho những người không về
giờ này
khóc trong quán cà phê la ruche
trên cầu longfellow
ở quảng trường times square
điệu kèn. của khúc elegy
cho tôi. cho nhiều người
chiều qua ngõ blues. xanh xao
Tháng Tư 2012
Ý Nhi
trước chân dung Akhmatova
Người từng tìm đến bóng râm của vòm cây
trong một bức tranh
người một mình đi qua mưa nắng,
bão giông, băng giá
Người từng ước ao có thể khóc dịu dàng
như trẻ nhỏ
người một mình gánh chịu bao giày vò,
thóa mạ
Người từng khuỵu ngã trước tình yêu
người một mình đối mặt cùng bạo lực
Người từng chờ đợi mỗi chiều nơi
bậc thềm một bóng thân yêu
người một mình thét vang trong tù ngục
Ôi người đàn bà mảnh mai trong
tấm áo đen
người từng qua cõi này
Người từng bị đày ải
người từng được dâng tặng
người từng bị nhục mạ
người từng được tôn vinh
người không tàn lụi
trong oán hờn
không tan
trong nước mắt
Ôi người đàn bà mảnh mai trong
tấm áo đen
người từng qua cõi này chăng







