Lao động nhập cư, sinh viên học sinh…tìm chỗ thuê trọ mỗi năm cứ tăng dần ở đất Sài Gòn. Thế là người người bèn xây nhà, nhà nhà bèn ngăn phòng cho thuê để kiếm thêm thu nhập, bất kể diện tích to hay bé, miễn sao còn khoảng trống là tận dụng cho thuê…

Dãy phòng trọ bình dân ở Thủ Đức
Nghề dễ làm nhưng cũng không dễ… ăn!
Nhằm có nhà/phòng cho thuê, việc đầu tiên gia chủ cần có “vốn đầu tư” khoảng dăm bảy chục triệu VNĐ để xây dựng từng căn phòng nhỏ (diện tích chừng 20m2/căn). Cố gắng sắp xếp thêm gác xép bên trên nếu được và trong phòng cần có nhà vệ sinh, bếp nấu ăn và chỗ ít nhất đủ trải chiếc chiếu đôi. Giá cho thuê tùy thuộc nhiều yếu tố như nội hay ngoại thành, gần mặt tiền đường lớn hay không. Ví dụ phòng nhỏ gần chợ Thủ Đức giá thuê không dưới 2.5 triệu VNĐ/tháng. Phòng trong hẻm sâu giá mềm hơn, thích hợp cho các em sinh viên học sinh, công nhân nghèo, giá từ 900 nghìn – 1.3 triệu VNĐ/căn. Riêng tiền điện tùy nơi tính 7,000 – 10,000 VNĐ/Kwh, tiền nước 20-30 nghìn VNĐ/m3…
Thủ tục xin thuê và cho thuê nhà/phòng rất đơn giản. Người thuê chỉ cần có căn cước công dân là có thể làm hợp đồng thuê (viết tay, không phải ra công chứng). Luật bất thành văn, người thuê cần trả trước 1 tháng tiền thuê cùng khoản tiền nhỏ “đặt cọc” là được nhận nhà/phòng.

Thuê và cho thuê nhà
Nghề cho thuê nhà nhìn bề ngoài thấy nhàn hạ, chỉ cần ngồi không chờ tới cuối tháng đi thu tiền. Nhưng thật ra cũng rất phức tạp. Về mặt chính quyền, gia chủ phải cam kết bảo đảm an ninh, không để khách thuê ồn ào gây phiền phức bà con lối xóm. Do ở riêng biệt nên chủ nhà đôi khi cũng khó kiểm soát toàn bộ sinh hoạt, mục đích thuê nhà/phòng của khách. Gặp khách thuê đàng hoàng không sao, đôi khi gặp dân “trời ơi” mới rắc rối. Như trường hợp anh Phong (Thủ Đức), do có dư chút đỉnh nên bàn với vợ mua thêm mảnh đất 200m2 xây 10 phòng trọ cho thuê. Mỗi tháng Phong chỉ ghé qua vài lần thu tiền, nên khi bị chính quyền mời lên làm việc mới tá hỏa. Hóa ra lâu nay có một người thuê phòng của anh vốn là kẻ lừa đảo, bị công an Hải Phòng phát lệnh truy nã cách nay hơn 1 năm nên trốn vào miền Nam tránh “bão”!
Lại có những chuyện mà khách thuê nhà/phòng khiến gia chủ phải “xấu mình” khi bị buộc phải làm “Bao Công” bất đắc dĩ. Đó là trường hợp anh Thuận (quận 12). Vào tháng 5/2025, có vợ chồng người khách tới xin thuê nhà Thuận để mở quán nhậu bình dân. Tới cuối tháng 1/2026, khách trả nhà với lý do buôn bán quá ế ẩm. Tuy nhiên khách trả nhà hôm trước thì hôm sau có mấy người giao hàng cho quán tìm tới đòi thu tiền nợ. Lúc này họ mới biết chủ quán đã trả mặt bằng. Nào là tiền bia bọt, thịt cá, rau củ thậm chí tiền gas, tiền nước đá, nước mắm…cũng ghi đầy sổ bìa đen. Cộng các khoản cũng hơn… 50 triệu VNĐ! Thuận phải rát họng đứng ra giải thích anh chỉ là người cho thuê nhà mọi chuyện mới tạm êm xuôi. Ngược lại còn có trường hợp nhiều gia chủ thấy khách làm ăn, buôn bán khấm khá bèn kiếm cớ đòi tăng tiền thuê nhà hoặc cố ý tìm cách lấy lại nhà rồi kinh doanh đúng mặt hàng mà trước đó người thuê nhà đã kinh doanh!

Sinh hoạt trong một phòng trọ bình dân
Những nỗi khổ không biết kêu ai
Chuyện người đi thuê trọ ấm ức vì chủ nhà tìm mọi cách tận thu từ những khoản tiền nhà, điện, nước, rác… cũng là chuyện không hiếm ở một số khu trọ. Mỹ Linh (28 tuổi, công nhân khu chế xuất Linh Trung) cho biết: “Lúc đầu chủ nhà nói tiền nước 60 nghìn/tháng/người là nước máy nhưng lúc đến ở mình mới biết đó là nước giếng khoan. Dùng nước này giặt một thời gian các áo trắng của bọn mình đều đổi màu. Vì vậy, ngoài khoản tiền nước đóng cho chủ nhà, bọn em còn phải bỏ tiền mua bình nước tinh khiết về dùng nấu ăn!”
Lại có rất nhiều nhà trọ tận dụng thu thêm tiền để xe máy của người thuê, trung bình 50 – 100 nghìn VNĐ/xe/tháng. Vẫn chưa hết, ngay từ đầu, chủ nhà trọ còn nói rõ, chỉ là chỗ để xe chứ không phải trông giữ xe. Do vậy nếu xui xẻo bị trộm mất xe người thuê phải ráng chịu! (?)
Ngọc Huệ (20 tuổi, sinh viên, thuê phòng trọ gần ga xe lửa Bình Triệu tỏ ra khá bực bội với bà chủ nhà có tính “vắt cổ chày ra nước”. Cô nói: “Bà chủ nhà ngoài cho thuê phòng trọ còn mở tiệm bán đủ thứ tạp hóa, rau quả, thịt cá… nên thường xuyên mời chào những người ở trọ giúp mua hàng. Tuy nhiên, bà luôn bán mắc hơn giá cả bên ngoài nên nhiều đứa bọn cháu không dám mua hàng của bà. Vậy là những lần nhìn thấy đám sinh viên bọn cháu đi học về trên tay xách rau, thịt mua ở các hàng ngoài chợ là bà chủ nhà lại lầm bầm chửi rủa (?). Thế nên nhiều hôm đi chợ cháu buộc phải cho đồ vào túi xốp đen rồi bỏ trong giỏ xe đi về để bà ấy đỡ khó chịu!”.
Bên cạnh những nỗi khổ của các em sinh viên học sinh khi gặp phải các chủ nhà trọ khó tánh, có lẽ cũng ít ai biết làm chủ nhà trọ cũng không hẳn dễ chịu gì. “Từ ngày ông xã tôi bày ra chuyện cho thuê phòng trọ, chẳng lúc nào tôi ngủ yên giấc. Nhiều hôm đồng hồ đã gần 1-2 giờ sáng, bọn nó còn cười giỡn, nói chuyện ầm ỹ, nhắc hoài cũng chẳng ăn thua nên cực chẳng đã tui mới…chửi bọn nó!”. Bà Hảo, chủ nhà trọ ở Gò Vấp than thở.
Cô Thủy, một chủ phòng trọ khác ở Bình Thạnh cho biết: “Không gì mệt bằng làm chủ phòng trọ. Mình xem tụi sinh viên chúng cũng như con cháu trong nhà, thương tụi nó học hành vất vả nên tui luôn tạo điều kiện cho tụi nó sống sao cho thật thoải mái. Song không phải đứa sinh viên nào cũng ngoan. Có phòng 2-3 đứa con gái hùn góp tiền nhau thuê ở chung. Vậy mà có đứa lại dẫn người yêu, bồ bịch về hú hí tâm tình chi đó để cho vợ con người ta biết chuyện tìm tới quậy ì xèo, thậm chí còn xông vào đánh nhau u đầu, mẻ trán, tui phải điện thoại gọi chính quyền xuống can thiệp…”.

Bài và hình NS









