Trần Hoài Thư là khuôn mặt văn nghệ được ca ngợi và ngưỡng mộ. Xuất thân là nhà giáo động viên vào quân đội. Trải qua nhiều năm trong đơn vị Thám Kích. Đây là thời có biết bao nỗi hy sinh và chịu đựng vô bờ của người lính Việt Nam Cộng Hòa. “Ngày tôi ở thám kích, tôi kê giấy trên gò mả, viết dưới ánh trăng, hay trùm poncho viết trong ánh đèn pin quân đội.” Trần Hoài Thư đã ghi lại như thế. Sau đó về làm phóng viên chiến trường ở vùng IV trong 2 năm. Sau 1975, ông đi tù Cộng Sản hơn 3 năm. Năm 1980, định cư ở Mỹ, tiếp tục sáng tác. Nỗ lực lớn nhất của Trần Hoài Thư, và chắc chắn sau này sẽ được ghi vào lịch sử, đó là khôi phục di sản văn chương Miền Nam. Ông và vợ là chị Yến (lúc chưa lâm bệnh) lái xe bất kể ngày đêm tới thư viện Cornell sưu tập tài liệu và cùng với Phạm Văn Nhàn, Trần Bang Thạch chủ trương Thư Quán Bản Thảo biếu tặng bạn bè và những người yêu văn học. Ngoài ra anh còn chủ trương Thư Ấn Quán, mua máy móc, một mình vừa chăm sóc chị Yến nằm trong nursing home vừa in ấn những tác phẩm của thời VNCH và của bạn bè. Gần đây, anh thực hiện Flipbook làm sống lại các tạp chí văn học của thời đã qua. Và anh làm thơ ghi lại những thực tại của đời mình chia sẻ với những người cùng thời. Sau đây là một hai bài mới nhất của Trần Hoài Thư. SAO KHUÊ

Xem thêm:   Thế Dũng

Em lên thăm anh

 

Em lên thăm anh mang mùa thiếu nữ

Nhà anh đây, những hố hầm phòng ngự

Không có gì ngoài một ít bài thơ

Không có gì ngoài những hoa mười giờ

Ðỏ thắm cả một triền đồi heo hút

Em lên thăm anh, áo màu hoa cúc

Mà hầm anh, lâu quá, không sửa sang

Em xem kìa, lựu đạn với dao găm

Không có cả một tấm hình để thêm tươi mát

Không có bức tranh, dù là tĩnh vật

Ðể ấm cuộc đời trong tuổi thanh niên

 

Em lên thăm anh, trời như vào giêng

Căn hầm anh tự dưng bừng ánh sáng

Những thùng đạn tự lâu nay câm nín

Bỗng một lần chúng thức dậy nôn nao

Như hoa mười giờ gặp nắng xôn xao

Như hồn anh biết lần đầu hạnh phúc.

 

quán sớm

 

Quán sớm cô hàng nhăn nếp lụa

Tóc còn vương vít lòng chiếu chăn

Nước sôi reo ấm gian nhà chật

Bếp lửa hồng. Gió tạt. Mùa đông

 

Gọi cốc cà phê un khói gió

Mấy thằng râu tóc chụm thanh xuân

Vách trống, sát vào nhau đỡ lạnh

Trời ngoài kia sương phủ mênh mông

 

Năm giờ. Thành phố còn im lặng

Những chuyến xe đầu run rẩy qua

Con đường sương khói hai hàng nến

Những nhánh cây đen đụng mái nhà

 

Năm giờ. Hết phép chờ xe hốt

Từ biệt cô từ biệt bạn bè

Từ biệt một ngày trai phóng đãng

Mai về trên ấy thiếu cà phê

 

Xem thêm:   Cát Du

lá vẫn còn xanh

 

Trưa nay mang bị đồ ăn đến nursing home

Phòng mình đóng cửa, chắc người aid nurse đang bận thay quần áo cho mình

Không sao. Bỏ bị đồ ăn ngoài cửa phòng, 

 

Chợt nhìn ra ngoài cửa

Sân viện phủ ngập lá vàng

Lại thêm một mùa ta có mặt nơi này

Ðể cùng mình chia sẻ những khổ nạn mình mang

những nỗi buồn tôi đinh đóng

Những cơn bão sáng hay chiều

những bài học mình dạy tôi thế nào là niềm vui

khi mình há miệng như đứa trẻ con

và tôi cũng há miệng như người hiền mẫu

 

Vâng

Cám ơn mình đã dạy tôi hiểu thêm về tình yêu

đâu phải dành cho tuổi trẻ

mà còn tuổi già

Ðâu phải chỉ cái hôn môi

mà là cái hôn trên bàn chân teo liệt

hay mái tóc mình

 

Ðâu phải là hai thân thể ôm siết vào nhau

Nhưng kẻ nằm trên giường

Kẻ đứng bên giường

Vậy mà nghe như rất gần hơi thở

Nghe như rất gần giấc ngủ

rất gần rất gần

như trên sân viện nằm bên nhau hai chiếc lá vàng

rụng hôm qua

 

Như cuộc đời của chúng ta

chờ mùa thu một ngày rụng xuống

 

Vậy mà tự nhiên trong phòng vang lên tiếng reo mừng

Cửa phòng mở ra

Người nữ y tá cho hay hoàng hậu của ông cân được lên hai pounds

 

Họ vui, tôi vui, niềm vui bừng nổ

từ gương mặt ánh mắt từ ánh đèn từ chiếc cân bằng sắt bên giường

 

A, ta đã chiến thắng rồi…

Món súp đặc chế đã thành công rồi

Bánh tấm bì ta tự chế biến cũng đã thành công rồi

Bánh xèo với bacon ta tự sáng tạo cũng đã thành công rồi…

Thành công do chính từ trí tuệ của ta…

Thành công khiến ta rưng rưng nước mắt

 

Vâng, thì mùa thu bao giờ cũng buồn

Nhưng hôm nay, vẫn có những chiếc lá xanh

mọc lên từ cây nhân sinh khổ nạn

Đinh Cường

Ngày vàng

 

Xem thêm:   Ngu Yên

Còn lại hai vợ chồng già. Xa lộ

Ði về, buồn ngủ, đường lại xa

Vợ tiếp chồng

lái cho chồng ngủ

Gió lộng ngoài

gió lộng u u

 

Mắt ta vẫn ráo, sao không ngủ

Xe vẫn lao vào chốn tối đen

Trong cõi vô cùng như nín thở

Em cất lời,  tiếng hát lênh đênh

 

Ðêm vẫn đêm dài đêm không ngủ

Người vẫn đi về cùng cõi mông mênh