LTS: Trong ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ (4 tháng 7) vừa qua. Chúng tôi nhận được bài viết của nhạc sĩ Trần Chí Phúc chia sẻ về ý nghĩa của một bài hát do chính anh sáng tác để tỏ lòng biết ơn quê hương thứ hai nơi có thể gắn bó với anh suốt đời. Do lịch trình in sớm nên chúng tôi đã không đăng kịp trong số báo Trẻ ngày 4 tháng 7, tuy nhiên, một thông điệp đẹp đẽ như tâm sự dưới đây vẫn có sức lan tỏa bất kỳ ngày nào trong năm…

Sau khi từ giã Canada sang San Jose, California năm 1985, tính đến nay năm 2023, tôi đã cư ngụ tại Hoa Kỳ được 38 năm. Thời gian quá đủ để hiểu, để yêu thương đất nước này.
Ðời sống xã hội Canada và Hoa Kỳ vốn ngang ngửa nhau, nhưng tôi đã vượt biên một lần nữa mà làm thân di dân không giấy tờ gần hai mươi năm. Ðây là một sự trải qua và cảm nghiệm mà ít đồng hương có được; nên tôi cảm được nỗi lo của những di dân bất hợp pháp và nỗi vui của họ khi trở thành công dân Hoa Kỳ.
Lý do tôi chọn California, Hoa Kỳ để sinh sống mặc dù đã trả một giá khá đắt nhưng vì yêu thích những sinh hoạt rộn ràng của đồng hương Việt Nam về ca nhạc, văn hóa, chính trị. Và một lý do quan trọng nữa là Hoa Kỳ là một đại cường quốc có ảnh hưởng rất nhiều đến vận mệnh của dân tộc Việt Nam từ mấy chục năm xưa đến hôm nay và cả trong tương lai.
Lúc mới định cư nước tự do , cái suy nghĩ rằng Việt Nam là quê hương ngàn đời, xứ người chỉ là vùng đất tạm dung đã ảnh hưởng đến cuộc sống nhiều đồng hương, trong đó có tôi.
Nỗi thương nhớ Sài Gòn, quê nhà bên kia na vòng trái đất bàng bạc trong nhiều ca khúc tôi từng sáng tác. Nhưng hôm nay suy gẫm thì cái quan niệm đó không hợp lý, không hợp thời. Quá khứ, hiện tại và tương lai, cái nào cũng quan trọng, góp nên quãng đời của một kiếp người.
Tôi nhớ bài học bậc tiểu học viết rằng có người kia đi du lịch khắp nơi đến khi trở về thì thốt ra rằng chỉ có quê hương là đẹp nhất. Rồi có câu thơ rằng quê hương mỗi người chỉ một. Nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng hai ý nghĩ đó không đúng hoàn toàn với tôi.
Quê hương Việt Nam nơi tôi sinh ra và lớn lên dù thương nhớ nhưng đã phải liều chết vượt biển và không thể trở về. Canada là quê hương thứ hai đã nhận tôi định cư từ trại tị nạn và Hoa Kỳ là quê hương thứ ba và là quê hương cuối cùng hiện tại.
Ở đất nước Hoa Kỳ, tại tiểu bang California, tôi có thể ăn những món ăn quê hương, thưởng thức những bài ca tiếng Việt, nghe và nói tiếng Việt hàng ngày cùng đồng hương trong các sinh hoạt, các dịch vụ.
Và đây là một điều đặc biệt mà nước Mỹ đã ban tặng cho cộng đồng Việt Nam để có một quê hương nhỏ nơi đồng hương quần tụ. Nước Mỹ có nhiều sắc dân khắp thế giới đến đây sinh sống, còn được gọi là Hiệp Chủng Quốc; cái tên gọi này cũng không sai.
Ở đất nước Hoa Kỳ, mỗi tháng 12, lòng tôi êm đềm với những bài ca Giáng Sinh. Mùa Xuân tới thì hoa đào nở đẹp gợi nhớ những câu thơ Ðường bậc trung học; mùa Hè nắng chiều trải dài với biển xanh sóng vỗ; mùa Thu lá phong vàng đỏ thật thơ mộng; mùa Ðông nhìn tuyết rơi mà nhâm nhi ly rượu vang đỏ. Hoa Kỳ không chỉ là một nước mà là cả một châu lục, chiếm hơn một nửa phần đất gọi là Châu Mỹ, cho nên rất phong phú.
Ở Hoa Kỳ, tôi học hỏi được nhiều cái hay đẹp của một quốc gia quy tụ nhiều nhân tài từ khắp thế giới đổ về. Vào lứa tuổi bảy mươi xưa nay hiếm, được chăm sóc y tế đầy đủ cũng là một phước báu.
Tả về Hoa Kỳ thì còn rất nhiều điều; khi ngồi bên cây đàn để tìm ra ý nhạc và lời ca, tôi chọn ngôn ngữ Việt để sáng tác một bài hát tỏ lòng biết ơn xứ sở mà mình đã sống nhiều năm nhất trong cuộc đời.

Tôi dùng hai câu thông dụng nhất là Hello America, Thank You America và tên gọi các tiểu bang như Cali, Florida, Arizona, Louisiana, New York, Ohio, Hawaii… nơi tôi đã từng đi đến. Bằng hữu nói tiếng Anh khi nghe bài hát Cám Ơn Hoa Kỳ vẫn có thể hiểu được một phần ý nghĩa của nó.
Lời ca như sau :
Chào em nước Mỹ, chào em Hoa Kỳ, chào Tự Do đất nước thân yêu. Hello Hello Ameria America.
Những cánh đồng Cali ngút ngàn, Florida biển xanh nắng vàng, Arizona, Louisiana, cùng nhau hát ca.
Từ Ðại Tây Dương đến Thái Bình Dương. Năm mươi tiểu bang kết vòng mến thương. Mùa Ðông tuyết bay New York, Mùa Thu thăm Ohio, Hè sang đi Hawaii, hoa đào Mùa Xuân DC.
Cám ơn Hoa Kỳ, Thank you Thank you, America.
CODA : Chào em nước Mỹ. Chào em Hoa Kỳ, chào Tự Do đất nước thân yêu. Hello Hello America America.
Thank you Thank you America America
Có người dịch tên quốc gia Hoa Kỳ là United States of America ra chữ Hiệp Chúng Quốc, thay vì dùng chữ Hiệp Bang Quốc. Từ chữ Hiệp Chúng Quốc, người ta lại nghĩ ra chữ Hiệp Chủng Quốc (quốc gia có nhiều sắc dân hợp lại); và chữ Mỹ Quốc hay Nước Mỹ cũng có liên quan đến âm tiết của chữ America mà ra.
Lá cờ Hoa Kỳ có 50 ngôi sao tượng trưng cho 50 tiểu bang trông rất đẹp mắt, cho nên người Việt gọi là Cờ Hoa hoặc là Hoa Kỳ và hôm nay chữ Hoa Kỳ được chính thức dùng một cách trang trọng để gọi tên đại cường quốc này.
Tôi cùng bằng hữu lái xe từ California qua một số tiểu bang đến Rushmore Memorial Park tiểu bang South Dakota để quay cảnh 4 tổng thống Mỹ khắc trên núi đá và mấy tòa lập pháp Capitol để làm Music Video đưa lên Youtube, mời đồng hương thưởng thức.
Lòng tôi nhẹ nhàng vì viết được một ca khúc, bày tỏ lòng biết ơn đất nước Hoa Kỳ nhân mùa Lễ Ðộc Lập 4 Tháng 7. Hy vọng nhạc phẩm được đón nhận.
Mời vào Youtube để nghe xem ca khúc Cám Ơn Hoa Kỳ:
TRẦN CHÍ PHÚC- CÁM ƠN HOA KỲ – THANK YOU AMERICA-
Song ca Trần Chí Phúc – Phong Dinh
TCP










