Lê Ký Thương là một tên tuổi quen thuộc trong giới nghệ thuật Việt Nam. Ông sinh năm 1946 tại Nha Trang mất năm 2025 tại Sài Gòn.Thành danh từ thời đôi mươi ở cả hai lĩnh vực mỹ thuật và văn chương.
Lê Ký Thương làm thơ song song với vẽ tranh. Tập thơ đầu tay của Lê Ký Thương có tên “Bếp lửa còn thơm mùi bã mía” in năm 1974.
Một tác phẩm được mọi người yêu mến là tập thơ thiếu nhi Góp Nắng Cho Cây của Lê Ký Thương khiến công chúng bất ngờ vì một tâm hồn trong trẻo. Lê Ký Thương thổ lộ, ông làm thơ cho cháu mình. Thế nhưng, thơ ông không mang bất kỳ sự răn dạy nào mà thể hiện vẻ đẹp thánh thiện. Thơ cho trẻ con nhưng được thực hiện bằng cả tấm lòng yêu thương của những người đã từng là trẻ con, vậy nên cuốn sách thơ này đáp ứng đủ mọi điều mong đợi: Đẹp, bắt mắt, thú vị, khơi gợi. Mỗi bài thơ được trình bày trên một bức tranh của chính tác giả Lê Ký Thương, thơ như tranh mà tranh như thơ, lật từng trang cùng ngắm và đọc. Đây là chân dung một cô bé điệu đàng “Hạt cườm làm xâu chuỗi/Hoa bưởi làm bông tai/Cổ quàng khăn của mẹ/Dép của bà – mang ké/Bé soi gương làm duyên/Hai má lúm đồng tiền/Ửng hồng tia nắng sớm”. Đây là một trò chơi trẻ em: “Biển thì rộng mênh mông/Dang tay ôm không xuể/Bé đào chiếc hố con/Nhốt biển cho đỡ nhớ”.
Vì sao là ‘Góp nắng cho cây?’ Những vần thơ tinh nghịch của ông tựa đốm nắng lấp lánh chiếu qua kẽ lá, từng chút một góp nắng cho cây, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn con trẻ đang lớn lên từng ngày”
Và chỉ cần vậy thôi đã đủ là hạnh phúc, cho người được nhận và người đi góp nhặt.
Thơ Lê Ký Thương không phải người lớn viết cho trẻ nhỏ mà là một em bé đang rúc rích nói cười với một em bé khác. Chỉ có một tâm hồn bé bỏng như vậy mới ngắm nhìn và ghi lại bao chuyện lạ lùng đáng yêu quanh mình. Như chuyện em nhỏ thích ngày đỏ trên tờ lịch, chuyện sào phơi hóa ngựa lưới chạy băng băng hay chuyện bóng bay đưa ta lên tít mây trời…
Những vần thơ tinh nghịch của ông tựa đốm nắng lấp lánh chiếu qua kẽ lá, từng chút một Góp nắng cho cây, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn con trẻ đang lớn lên từng ngày.
Sau đây là một vài bài từ Góp Nắng Cho Cây

bài toán chia
Quả cam bốn miếng
Nhà có năm người
Chia sao cho đều
Ai ăn ai nhịn?
Bé ngồi suy tính
Nội lớn nhứt nhà
Mời miếng thứ nhất
Kế đến là ba
Làm việc mệt nhọc
Mời miếng thứ hai
Công việc trong nhà
Mẹ lo chu tất
Mời miếng thứ ba
Còn miếng thứ tư
Bé và Cu Tí
Thật là khó nghĩ
Chia sao cho đều?
À! Nhớ ra rồi
Ở trường cô dạy
Làm chị làm anh
Phải nhường cho em
Mới là bé ngoan
Bài toán không khó
Nhưng quên lời cô
Chia không phải dễ.
ngày đỏ –
ngày đen
Tờ lịch đứng dựa tường
Suốt một tuần ngày đen
Chỉ có một ngày đỏ
Bố dắt em dạo phố
Mẹ cho em ăn kem
Em không thích ngày đen
Chỉ thích toàn ngày đỏ
Nhưng bố bảo như thế
Ai sẽ làm ra kem
Còn phố thì đóng cửa
nhốt biển
Biển thì rộng mênh mông
Dang tay ôm không xuể
Bé đào chiếc hố con
Nhốt biển cho đỡ nhớ
qua đò
buổi sáng
Đò đưa em sang sông
Mặt trời bừng ánh sáng
Đường trăng say chuếnh choáng
Hóa thành biển hào quang
Tiếng cười nói râm ran
Nhảy lăn tăn trên cát
Bàn chân em rạo rực
Ấm màu nắng ban mai.

Lê Ký Thương
nắng
Em đón mặt trời lên
Bằng tâm hồn của biển
Một ngày vui lại đến
Nắng ban mai hiền hòa
Biển mặc áo màu xanh
Mặt trời thêu kim tuyến
Những sợi vàng uyển chuyển
Sáng từng đường hoa văn
Chúng em đùa trong sân
Nắng dòm qua kẽ lá
Những trò chơi thích quá
Nắng reo vui hồn nhiên
Trời ban trưa giận hờn
Cau mày làm nắng gắt
Con đường xa trong vắt
Vàng màu nắng thủy tinh
Chiều về nắng thả mình
Cùng gió mây rong ruổi
Cả bầu trời sập tối
Ánh đèn gọi nắng lên.
trò ú tim ở biển
(trích đoạn)
Buổi sáng bé vừa dậy
Biển chơi trò ú tim
Trốn mặt trời sóng chạy
Lẩn vào bãi cát êm
Mặt trời tìm sóng biển
Cứ đi lên, đi lên
Hỏi mây – mây không biết
Hỏi núi – núi lặng im
Hỏi chim – chim bay thẳng
Mặt trời không hỏi em
Mặt trời cứ đi tìm…









