Melbourne Cup là cuộc đua ngựa. Trường đua Flemington, đầu đường Balarat ngó qua dòng sông Maribyrnong lặng lờ xuôi chảy! Mỗi năm Melbourne Cup được tổ chức vào ngày thứ Ba đầu tiên của tháng Mười Một. Năm nay, Melbourne Cup rơi vào ngày mùng 3, tháng Mười Một năm 2020.

Bà con Úc, tay làm hàm nhai, được nghỉ. Phải cho dân nghỉ vì cuộc đua nầy làm ngưng trệ cả nước Úc. Bắt nó đi làm thì nó cũng khai bịnh, trước sau cũng phải cho nó nghỉ. Nghỉ có giấy bác sĩ thì trả tiền. Hổng có giấy bác sĩ chứng nhận nhức đầu sổ mũi (coi chừng con Covid-19) thì xù. Chủ thợ làm được gì nhau? Nghỉ để cắm đầu vô đánh cá ngựa (thua cho chết tía mầy luôn!).

Tuy nhiên, năm nay vì đại dịch Covid-19, Melbourne Cup không có khán giả. Vì người dân phải tuân theo lịnh cách ly của chánh phủ tiểu bang Victoria. Trường đua Flemington vắng như chùa Bà Ðanh. Chỉ có những cánh hồng đong đưa theo gió. Nhưng cuộc đua vẫn được tiến hành để phục vụ dân cá cược.

Cuộc đua nửa chừng thì buồn thay con ngựa “Anthony Van Dyck” đang đua nước rút thì sựng lại vì bị gãy giò. Con ngựa đã từng mang niềm hào hứng, nỗi hồi hộp cho dân cá cược, chỉ vì gãy có một giò mà bị chích một mũi để an nghỉ giấc ngàn thu.

Nước mắt khóc thương con ngựa xấu số chưa kịp khô thì mấy thằng Úc đã quên mất cái nỗi buồn rầu (đúng là dân bội bạc). Tay cầm lon beer; mắt chăm chăm nhìn lên màn ảnh truyền hình theo dõi cuộc đua khác hào hứng cũng không kém. Cuộc đua này cũng xảy ra ngày mùng Ba, tháng Mười Một, nhưng ở bên Mỹ, cách tui cả một biển Thái Bình.

Cuộc đua này cũng quyết liệt, cũng không kém phần sôi nổi và hào hứng là cuộc đua tranh giành chức Tổng thống Hoa Kỳ.

“Chuyện của Mỹ có liên quan gì tới Úc đâu nè?”, thằng bạn nhậu hỏi tui một câu ngây thơ như vậy. “Sao không? Bộ chú mầy không biết là Ðế quốc Mỹ là siêu cường duy nhứt còn lại trên thế giới hay sao? Khi nước Mỹ sổ mũi là cả thế giới nhức đầu!”.

Thế nên các chánh trị gia Úc theo dõi đàn anh Mỹ của mình sát sao lắm! Theo dõi để mà đón gió, để mà dựa hơi trên con đường làm chánh trị. Bầu cử chưa có kết quả chánh thức thì Thủ tướng Úc hoặc lãnh tụ đối lập nín khe hè. Ðợi rõ ràng ông nào lên ngôi cửu ngũ thì mình gọi điện chúc mừng. Chúc mừng sảng, chúc mừng trật thì ông đắc cử thiệt ông để bụng, ổng giận mình thì khó cho việc bang giao quốc tế sau nầy.

Xem thêm:   Nhà nước vú em

Vậy mà, Thủ tướng Janez Jansa của nước Slovenia, quê của Melania, chưa gì hết đã nhanh nhẩu chúc mừng thằng rể Donald Trump đã chiến thắng rõ ràng; trong khi dân Mỹ vẫn còn ấm ớ hội tề chưa biết. Nịnh thì từ từ mà nịnh, cũng đâu có muộn?

Mấy chánh trị gia lá mặt lá trái xưa giờ là vậy đó. Còn dân Úc nó đâu có huỡn mà chúc mừng sảng như vậy. Nó chỉ theo dõi bầu cử để mà cá cược như cá đua ngựa đấy thôi. Vì dân Úc là dân có màu cờ bạc thuộc hạng nhứt, nhì trên thế giới. Cái gì nhúc nhích, bò được, chạy được như chó hoặc rùa, nó đều cho đua để cá cược hết ráo. Nhưng tiền đánh cá chắc phải chào thua một ông anh ở xứ Anh Cát Lợi. Ông nội con nít nầy dám cá cược tới năm triệu bảng Anh, bắt ông Trump sẽ thắng.

Ô hô ai tai! Ðêm bầu cử, hãng Sportsbet cho cái tỉ lệ ăn thua: Ai theo Biden, cá 1 đô ăn được có 22 xu. Trong khi theo Trump, cá một đô ăn tới 3 đô 33 xu.

Dẫu sao, tui xin chúc ông may mắn. Bằng không, tui sẽ đến thăm ông ở gầm cầu Westminster bắc qua sông Thames ở thủ đô London, nước Anh nhe .

Bảo Huân

o O o

Từ hồi lập quốc tới giờ, cuộc bầu cử Tổng thống của Mỹ không giống ai và cũng không ai giống. Nó rối rắm, rắc rối và lôi thôi lắm! Vì kết quả ai thắng, ai thua không dựa vào số phiếu phổ thông nhiều hay ít mà lại căn cứ vào phiếu đại cử tri của từng tiểu bang. Ông D. Trump giành được ít nhứt là 270 trên 538 phiếu đại cử tri thì tiếp tục ở thêm 4 năm nữa. Nếu không đủ số phiếu trên thì dọn ra để ông Tổng thống Mỹ thứ 46 dọn vào.

Xem thêm:   Chuyện ruồi bu!

Bà con mình ai cũng biết màu Xanh, đảng Dân Chủ hoặc màu Ðỏ thuộc đảng Cộng Hòa. Cử tri tiểu bang Texas xưa giờ rất trung kiên với màu đỏ. Từ đời ông nội tới tía tui rồi tới tui đều bỏ phiếu cho ông do màu Ðỏ đưa ra.

Tuy nhiên cũng có các tiểu bang miền Trung Tây nước Mỹ khoái đong đưa, đu qua, đu lại. Kỳ nầy bỏ cho màu đỏ; kỳ tới lại bỏ cho màu xanh. Chính vì mấy em vô thủy, vô chung,õng ẹo như Thúy Kiều, “đưa người cửa trước rước người cửa sau”; nên hai ứng cử viên nầy phải nườm nượp bay tới ve vãn, o bế để mấy em bỏ phiếu cho anh.

Ông Joe Biden đã từng hy vọng có một chiến thắng long trời lở đất. Quánh một cú là hạ đo ván, làm Donald Trump ngã cái ạch xuống sàn võ đài, nằm ngay đơ cán cuốc. Nhưng điều đó đã không có xảy ra.

Ðêm bầu cử, trời quá nửa đêm về sáng, dân Mỹ vẫn chưa biết được ai thắng ai thua? Vì chưa có ai đoạt được 270 phiếu đại cử tri.

Sợ người ủng hộ mình ngáp lên ngáp xuống, ngáp muốn sái quai hàm rồi trật cần cổ luôn nên ông Joe Biden xuất hiện cười mỉm chi, tay giơ nắm đấm, nhắn nhủ rằng:“Xin quý vị giữ vững niềm tin. Chúng ta trên đường chiến thắng! Hãy kiên nhẫn đợi đến lá phiếu cuối cùng được kiểm.”

Tới phiên ông Donald Trump tuyên bố thắng lớn; đòi ngưng không kiểm hàng triệu phiếu mà cử tri gởi bằng thơ trước ngày bầu cử. Tui ăn rồi, kiểm chi nữa? Kiểm nữa lỡ tui thua sao? Nếu không làm theo ý ông là ông sẽ đi thưa Tối Cao Pháp Viện.

Xem thêm:   Tình, tiền… té!

Vụ kiện thưa tới 9 Tòa quan lớn nầy chỉ là một vở tuồng cũ, hát từ năm 2000, về phiếu bầu của tiểu bang Florida. Chỉ khác biệt có 537 phiếu mà George W. Bush lên làm Tổng thống Mỹ tới 8 năm. Còn Al Gore về nhà bị vợ bỏ. Hu hu!

Chính vì rắc rối lôi thôi như vậy cho nên đến cuối tuần nầy hoặc có thể lâu hơn bà con bên Mỹ mới biết được hai ông già nầy, một ông 74, một ông 78 ai sẽ vô nhà dưỡng lão?

o O o

Hồi tranh cử thì các chánh trị gia cứ cho dân uống nước đường, ăn bánh vẽ. Ăn nói gió đưa ngọt ngào như Sở Khanh. Nó nói dóc; ai biểu nghe theo thì ráng chịu!

Người dân thì một lần bất tín, vạn lần họ bất tin. Nên một chiều nọ, một chiếc xe buýt chở các chánh trị gia chạy trên con đường quê. Ðột nhiên, chiếc xe buýt chệch khỏi đường và đâm cái rầm vào một gốc cây. Thấy tai nạn xảy ra, ông làm ruộng liền chạy đến coi. Sau đó ông lấy cái xẻng đào một cái hố và chôn cất tất cả các chánh khách.-

Vài ngày sau, viên cảnh sát trưởng địa phương đi tuần tra, nhìn thấy chiếc xe buýt bị móp đầu, bể kiếng nằm chỏng chơ giữa ruộng bèn hỏi: “Họ đã chết hết chưa?”

“Chà!” Ông già trầm ngâm đáp” “Một số chánh trị gia nói rằng họ chưa chết. Nhưng thầy đội biết các chánh trị gia là vua nói dối. Họ nói họ chưa chết nhưng tui đâu có ngu đâu mà tin; nên tui chôn hết ráo rồi ạ!”.

ĐXT