Ôi nhớ xưa! Khi mất miền Nam bà con mình ai nấy cũng bỏ phiếu bằng chân; bằng cách vượt biên, vượt biển. Ði bằng thuyền, làm thuyền nhân, là phải có vàng cây, vàng miếng đóng cho chủ tàu! Tui bộng, một chỉ vàng lận lưng cũng không có; đành chọn cách đi bộ vậy!

Năm 1979, Lê Duẩn rượt đồng chí Pol Pot từ Nam Vang chạy tuốt ra tới tận Poipet, biên giới phía tây giáp với Thái Lan; vì đứa theo Nga cộng; đứa lại theo Tàu cộng!

Chờ chiến sự tạm lắng, tui lò mò qua Châu Ðốc, tới Tịnh Biên để tìm cách vượt biên.

Hàng tuần, tui thồ hai cái bao nặng trĩu, đạp ì ạch qua biên giới, vào Takéo bên đất Campuchia.

Tên Công an của đồn biên phòng chận lại, tính kiếm chút cháo bào ngư, ra lịnh: “Xuống xe đạp ngay!” “Chở cái gì?” “Lúa mà!”

Không tin, tên CA nầy đổ tất cả từ bao cát ra mà xét. Quả nhiên toàn là lúa. Không phải hàng cấm, nên nó trả lại.

Rồi tuần nầy, qua tuần khác đều xảy ra như thế. Tên CA nầy, sau rốt, bị về hưu non vì tội tham ô bất kể bao công lao nằm ‘mùng’ chống Mỹ!

Một hôm đi nhậu trong một nhà hàng xịn ngoài thị trấn, hắn tình cờ gặp lại tui. Cầm ly rượu đến bàn, nó lè nhè hỏi: “Nè ông bạn! Hồi đương chức, tớ tình nghi cậu buôn lậu cái gì đó? Cậu làm tớ mất ngủ nhiều đêm liền để suy nghĩ, nghĩ mãi vẫn không ra nên đầu bạc trắng như Ngũ Tử Tư hè!”

“Giờ tớ không còn chức quyền nữa; dám nào hỏi cậu hai câu. Một là: Cậu có buôn lậu không?” “Có chớ!” “Vậy cậu buôn lậu cái gì?” “Xe đạp!”

Nói cho cùng, tui cũng hơi khờ dại, rượu vô lời ra, tiết lộ cái bí mật nghề nghiệp nầy thì trước sau gì nó cũng điềm chỉ cho đồng bọn để bắt tui hè. Nên lần cuối, thay vì lúa, tui thồ hai bao gạo; có thêm cái nồi nấu cơm treo lủng lẳng trước cái ghi đông, tui dông luôn!

o O o

Nói nào ngay những ngày đầu người Việt đến Úc tỵ nạn, Úc nó thấy mấy em Việt Nam người nào cũng đẹp não nùng như Ngọc Trinh nên cứ thò lõ hai con mắt ra mà dòm; thấy phát ghét.

Xem thêm:   Em dạt về đâu mấy nẻo đường?!

Chính vì vậy người Việt Nam mình mới thân ái đặt cho Úc cái tên là Úc thòi lòi đó. (Thòi lòi là loài cá có hai con mắt to bằng hai cái tộ, thường hay đeo bập dừa dọc theo sông rạch quê mình!)

Ðàn bà con gái Việt Nam là dành cho người Việt vậy mà ỷ là chủ nhà, nó tính ăn cơm hớt hay sao? “Sao tao ghét hai con mắt thòi lòi bự chảng của mầy quá!” Tôi tuyên bố!

“Thì bịt mắt chú mầy lại!” “Bịt bằng cái gì?” Bằng sợi dây giày của tao đây nè!”

À ! Thằng Úc nầy hỗn! Nó dám chê tui mắt hí chớ! “IQ của mấy thằng ngu khoảng 40 mới biết cột dây giày. Hèn chi tao thấy mầy luôn mang dép. Thì dây giày mầy làm gì có?! Ha ha!”

Bị tui chê ngu; nó tìm cách chơi xỏ lại, hỏi: “Làm thế nào chú mầy biết mấy đứa ăn trộm nầy là người Việt Nam?”

Tự hỏi rồi nó tự trả lời ên hè! “Nhà khổ chủ lu gạo bị vét sạch không còn một hột. Chục chai nước mắm Phan Thiết, hiệu ba con cá cơm cũng biến mất. Và máy thâu hình an ninh trước cửa nhà cho thấy: Bọn chúng loay hoay de xe ra khỏi lối đi; mất tới 3 tiếng đồng hồ mới được đó!”

Thành kiến và thiển cận, thằng Úc nầy nghĩ người Việt mình, ai cũng như ai, ai cũng hẩu xực thịt cầy hết ráo. (Tui đâu có thích ăn thịt người bạn tốt nhất của loài người là con chó đâu mà cũng bị vạ lây?!)

Nó đố: “Ê chú mầy! Ở Úc nầy đây, con chó vùng nào chạy nhanh nhứt?” Tui bí.

Nó cười hè hè trông rất đểu cáng rồi trả lời luôn là: “Springvale!”

(Springvale phía đông, cách thủ phủ Melbourne khoảng 30 km, nơi có rất nhiều người Việt, bà con mình sanh sống!)

Chẳng qua thằng Úc nầy đeo đuổi một em người Việt mình. Một hôm nó khù khờ  thành thật ngợi khen em thơm mùi nước mắm lắm!

Em cho rằng nó chửi xỏ nên cấm cửa, hăm: Còn lạng quạng đến nhà, em sẽ kêu lính bắt! Nó đành ôm mối hận lòng mà cay cú, văng miểng tới tui luôn.

o O o

Tuy nhiên người Úc cũng có đứa đàng hoàng dễ thương. Ðất lạ quê người, hồi mới tới, tui cũng tính tiếp tục việc học vì thời cuộc phải dở dang để có cái bằng ‘Tiến sĩ’, để giựt hộp, cho thiên hạ giựt mình chơi!

Xem thêm:   Đâu chỉ là một cái tên!

Nhưng trộm nghĩ còn vợ và hai thằng ‘cu’ đang kẹt lại ở quê nhà, nhai bo bo đến sái cái cần cổ; mình lại đi tìm kiếm công danh hão!

Nên tui nộp đơn xin việc.

Quản lý công ty lại là một cựu quân nhân Úc đã từng tham chiến tại Việt Nam.

Nó xem cái hồ sơ xin việc thấy tui cũng đã từng ăn cơm chảo đụn, cá mối  nhà bàn của lính nên nó nhìn là đồng minh nên nhận tui vào làm ‘cu li’ cái rụp!

Chiều, nó còn mời tui đi nhậu để nhắc nhở thời chinh chiến cũ. Nó bảo:  “Bồ hên lắm đó nhe! Chớ tui xuất ngũ về, rầu lắm; vì phong trào phản chiến ở Úc nầy nó theo đuôi bọn Mỹ, dè bỉu tụi mình!

Lúc mình đi lính chống CS; tụi nó phè phè ở nhà chỉ biết ăn với học nên giờ nó làm ‘boss’ của tụi mình. Thiệt là đời quá bất công!”

o O o

Từ độ ấy, tui làm thân (chớ không phải là nịnh nhe bà con!) với thằng ‘boss’ của tui. Vì công việc tốt không bằng có thằng ‘boss’ tốt!

Cuối tuần nghỉ làm, hai đứa bò ra Footscray để uống beer. Chuyện riêng tư của Úc nó giữ riêng cho mình trong nhựt ký. Sống để bụng chết mang theo. Nhưng với tui là chiến hữu đồng minh; nên buồn trong kỷ niệm, nó đều dốc bầu tâm sự ra hết để tìm sự cảm thông.

Một lần nhậu, mỗi đứa cạn hết gần chục lon, nó rơm rớm kể lại mối tình năm cũ.

Trước khi qua căn cứ Núi Ðất, tỉnh Phước Tuy, nó cũng có người yêu bỏ lại Footscray nầy.

Rồi một hôm nó nhận được một lượt hai bức thơ từ hậu phương gởi ra tiền tuyến. Một của em yêu. Một của bà nội nó. Cả hai đều kêu  gởi hình về để xem dung nhan đó bây giờ ra sao?

Tuy nhiên, nó chỉ có một tấm hình chụp trần truồng trên Bãi Sau ở Vũng Tàu.

Nó bèn cắt tấm hình đó ra làm hai. Phần trên gởi về em yêu dấu. Phần dưới gởi về cho bà Nội dấu yêu! (Tuổi già mắt mũi kèm nhèm không thấy gì đâu!).

Bà Nội nó xem hình rồi thở dài: “Ôi tội nghiệp cho thằng cháu cưng của tui! Bận hành quân liên miên nên không có thời giờ để cạo mặt nên râu ria ra xồm xoàm. Mà nó giống ông Nội nó biết là bao! Lúc nào trên miệng cũng ngậm điếu xì gà!”

Rồi sợ em yêu bỏ nó, theo thằng khác. Nó bèn ‘mần’ thơ gởi về: “Em ơi đợi anh về/ Ðợi anh hoài em nhé/ Mưa có rơi dầm dề/ Ngày có buồn lê thê/ Em ơi em cứ đợi…

Lòng ai dù tái tê/ Chẳng mong chi ngày về! Thì em ơi cứ đợi!/ Ðợi anh hoài em nghe/ Tin rằng anh sắp về!

Trông chết cười ngạo nghễ/ Tan giặc bước đường quê/ Anh của em lại về”

Nhưng em yêu của nó không đợi được, vì lỡ chiến trường đi không tiếc đời xanh thì sao? Nên xuống thuyền bông lấy chồng từ độ ấy!

Xem thêm:   Melbourne buồn thê thiết!

Quy cố hương, mất người thương, chán tình đời đen hơn mõm chó, nó quyết sống ‘cu ky’ cùng một con chó cưng và bốn bức tường từ đó đến nay.

Người bạn Úc nầy có cái đặc sắc là rất hào sảng, nó nói: “Cứ bỏ thời giờ ra chịu khó đi nhậu với nó, tiền bạc khỏi phải lo, mà tiếng Anh không cần tới trường cũng giỏi. Học trên bàn nhậu!”

Nhậu mà không phải chi tiền! Thiệt đời tui hên quá xá là hên nhe!

Em yêu của tui lại cố tình không hiểu; cho rằng tui xạo sự để có cớ mà đi bù khú với bạn bè. Chớ Footscray nầy em đi chợ hà rầm, tiếng Việt mình là sinh ngữ một! Thì cần gì phải học tiếng Anh chi cho mỏi miệng.

Cho đến một hôm đứa cháu nội làm em sực tỉnh, mở mắt ra.

Cuối tuần thằng ‘cu’ chở hai đứa con về thăm tui. Mới bước vô nhà: “Hi ông nội!”

Em yêu của tui vội đính chánh ngay lập tức: “Ðâu có con! Từ hồi về với ông Nội, dẫu biết bao nhiêu thằng khác đeo đuổi nhưng bà Nội đã thề rằng: “Dẫu ai thêu phượng vẽ rồng. Bà nội chỉ một ông chồng mà thôi!”

Sao giờ con lại nói là ‘hai’ ông nội hả?” Hi hi!

Happy New Year!

Bảo Huân

Bảo Huân

DXT – Melbourne