Trần Mộng Tú là nhà thơ nữ được yêu mến nhất hiện nay ở hải ngoại. Thơ chị là sự hòa trộn của hoài niệm quá khứ với sự đổ vỡ của giấc mộng thanh xuân và hiện tại trong bao nỗi vui buồn của cuộc sống nơi xứ người. Ngôn ngữ thơ Trần Mộng Tú, như nhận định của nhà phê bình Nguyễn Đức Tùng, giản dị, trong sáng, không bay bổng nhưng vững chãi, tin yêu. Trang Thơ hân hạnh giới thiệu một vài bài đặc sắc của nữ thi sĩ.

SAO KHUÊ

quà tặng

trong chiến tranh

 

Em tặng anh hoa hồng

Chôn trong lòng huyệt mới

Em tặng anh áo cưới

Phủ trên nấm mồ xanh

 

Anh tặng em bội tinh

Kèm với ngôi sao bạc

Chiếc hoa mai màu vàng

Chưa đeo còn sáng bóng

 

Em tặng anh tuổi ngọc

Của những ngày yêu nhau

Ðã chết ngay từ lúc

Em nhận được tin sầu

 

Anh tặng em mùi máu

Trên áo trận sa trường

Máu anh và máu địch

Xin em cùng xót thương

 

Em tặng anh mây vương

Mắt em ngày tháng hạ

Em tặng anh đông giá

Giữa tuổi xuân cuộc đời

 

Anh tặng môi không cười

Anh tặng tay không nắm

Anh tặng mắt không nhìn

Một hình hài bất động

 

Anh muôn vàn tạ lỗi

Xin hẹn em kiếp sau

Mảnh đạn này em giữ

Làm di vật tìm nhau.

 

hãy tưởng tượng

ra em

 

Xem thêm:   Phù Hư

Hãy tưởng tượng ra em

Ở một căn nhà lạ

Mình em một ngôn ngữ

Mình em một màu da

Mình em một màu mắt

Mình em một lệ nhòa

 

Hãy tưởng tượng ra em

Ở nơi không định tới

Em tủi như chim khuyên

Khóc trong lồng son mới

 

Hãy tưởng tượng ra em

Ở một thành phố khác

Em buồn như nước sông

Khóc chia giòng tan tác

 

Hãy tưởng tượng ra em

Ở một vùng đất mới

Em như hoa sầu đông

Khóc mùa xuân không tới

 

Hãy tưởng tượng ra em

Một đời sông cát lở

Một cuộc tình hư hao

Em không còn là em

Xin chàng đừng yêu nữa

có phải tôi không

 

Có người gửi tôi tấm hình trên mạng

cô gái Sài Gòn áo trắng khăn tang

đi trong Sài Gòn bốn mươi năm cũ

cô gái trong hình có phải tôi không?

 

Ô hay tại sao tự nhiên tôi nhận

Sài Gòn cả trăm cô gái giống tôi

cả ngàn khăn tang trên đầu góa phụ

góa phụ còn hồng một vệt son môi

 

Ô hay tại sao tự nhiên tôi chối

Sài Gòn ngày ấy trắng toát khăn tang

những cô trẻ lắm mắt đầm đìa lệ

theo tay ai dắt đi vào nghĩa trang

 

Sài Gòn bây giờ khói nhang đã tắt

góa phụ ngây thơ tóc đã phai xanh

nhìn lại tấm hình nhận ra cô gái

khẽ gọi tên cô Trần Thị ChiếnTranh.

 

Xem thêm:   Các nhà thơ nữ

đường cũ

 

Con đường Trần Quý Cáp

Con đường Hồng Thập Tự

Anh còn nhớ không

Một thời yêu đương cũ

Hàng me già ướt đẫm trong mưa

Những nụ hôn vỉa hè

Tình yêu, luân vũ

Cây cầu nào qua sông Thị Nghè

Ngõ vào nhà em trời mưa loáng nước

Những bông hồng Ðà Lạt

Những chiếc gai, đến bây giờ vẫn làm tim em rướm máu

Ôi anh, còn nhớ

Những ngày Sài Gòn có nắng, có mưa

Mưa tháng Năm, nắng tháng Tư

Tình yêu hai ta không ngày tháng

Ôi biết đến bao giờ

Em lại được đi

Trên những con đường yêu đương cũ

Con đường Trần Quý Cáp

Con đường Hồng Thập Tự

Không biết lá me còn rơi trong ngày mưa

Và anh còn trên tay những bông hồng Ðà Lạt

Những chiếc gai, đến bây giờ vẫn còn làm tim em rướm máu