Trần Duyên Tưởng quê ở Tây Ninh. Anh từng cùng bạn bè ở đây chủ trương tạp chí ĐỘNG ĐẤT và có thơ đăng trên các tạp chí văn học như VĂN, TƯ TƯỞNG, KHỞI HÀNH… Sau 1975, anh cũng vào tù CS vì là một một sĩ quan của Quân Lực VNCH. Dù trên 3 năm trong trại cải tạo nhưng anh không được đi Mỹ theo diện HO vì đánh mất giấy ra trại. Quãng đời còn lại anh phải sống rất cơ cực tại quê nhà… Qua đời ở Sài Gòn năm 2014.

Làm thơ không nhiều nhưng có bản sắc riêng. Đặc biệt, thơ lục bát của anh, không có cái tân kỳ kiêu sa như Cung Trầm Tưởng hay niềm sâu lắng siêu hình của Viên Linh. Câu thơ sáu tám của Trần Duyên Tưởng rất dung dị, hồn hậu dù ẩn chứa một chút thiền vị mà lại duy nhiên: bao năm quẳng gánh thơ bầu / nhẹ tênh cái bóng. qua cầu không hay…(theo Nguyễn Thanh Châu). Thiền vị còn đọng trong hầu hết những bài thơ của Trần Duyên Tưởng. SAO KHUÊ  

vô đề

 

canh ba ra cửa chờ xuân

ngó lan hàng xóm

ngập ngừng trổ bông

trời nghiêng

rớt hột sương đông

còn ta

hấp hối

bên dòng

thơ

điên.

1996

 

mộng hoa

gởi Khaly Chàm

 

chim già

té xuống bụi hoa

ngoài kia

bướm trắng

bay ra cổng thành

chiều xanh

thấp thỏm trăng xanh

ai còn gối mộng

chung quanh

chỗ nằm.

1996

Xem thêm:   Trần Hoàng Vy

 

dưới gốc cây bồ đề

 

trước khi mưa chùa còn vọng hồi kinh

cội bồ đề tôi ngồi rung rinh lá

cô thiếu nữ vẫn tiếp tục làm thinh

ngỡ tình tứ cô hồng lên đôi má

1969

 

xông đất đầu năm

 

đầu năm xông đất thay người

mới hay lộc héo khi đời đang xanh

hiên ngoài

chuột rúc mòn canh

vẫn chưa dọn kịp chỗ nằm cho sương

gác tay

gió lạnh đầu giường

thiên thu ướt cả bốn đường

chiêm bao

1996

 

quay về hướng núi

 

chim xuống hồ Ðng Ðình

dửng dưng chiều chết đui

người đứng trên cổ thành

mặt quay về hướng núi

thanh kiếm gãy vung lên

chém xuống đời rách nát

trí nhớ rất lam nham

cơ hồ quá xa xăm

sáu mươi năm còn gì ?

hỡi phiến đá trăm năm !

đêm ngồi khóc hu hu

tím màu hoa thược dược

đắm xuống hồn tương tư

một chút gì giá buốt

người bỏ quên cổ thành

dửng dưng chiều chết đui

phần đời tôi hết sạch

nên quay về hướng núi

phần đời ai hết xanh ?

Tây Ninh 1970

 

chiều động đình

 

người đứng hát bài ca ôi đã xưa

trời xuống thấp đè tôi mây có tháng

em chưa chồng đường vắng mặc áo mưa

trời bồng con tôi hát cũng say xưa

1969

 

cõi ta bà

 

chắp tay

đứng giữa đất trời

mười phương nến thắp

chia đôi bóng tà

chắp tay

trong cõi ta bà

quẩn quanh

nào biết

đâu là

tử sinh…

1997

Xem thêm:   Đặng Thị Quế Phượng

 

mây đỏ

 

khói cam toàn rờn rợn buốt hư vô

cô thiếu nữ cầu kinh chiều đỏ ối

một mặt trời tức tối trong mây dơ

tôi muốn chun vô con kinh lầy lội

nữ tín đồ nhắm mắt niệm nam mô

tôi chết sửng nghe tiếng chuông chùa đổ

nữ tín đồ phơi lụa mỏng như thơ

tôi hồi hộp trèo lên lưng mả cổ

10/ 1972

 

bóng dáng

 

*gió

không không tôi ở lại đây

để nghe trời nặng xuống vai chiều chiều

chiều chiều em bước hiu hiu

hiu hiu lá rụng xiêu xiêu bụi hồng

 

*mây

không chừng tôi ngủ lại trên không

để chiêm bao thấy giữa hư không

em đang cỡi hạc thong dong gió

xuống chốn nhân gian quá bạc lòng

1969