Thời chia cách đây là thời nào? Xin cứ đọc thơ rồi sẽ cảm nhận được. Đó là khoảng năm 1954 như trong văn Mai Thảo “Phượng nhìn xuống / Hà Nội ở dưới ấy”. Đó là một thời sau 1954. Hay lúc chia tay với Ải Tây trong cổ thi. Mà cũng có thể là một khoảnh khắc nào đó trong đời. Xin hãy đọc lại thơ. SAO KHUÊ

Chiêu Anh Nguyễn

vọng tưởng

 

Không chờ nữa

những tàn cây trơ lá

Mùa đi nghiêng héo một nụ cười

Người bước vội

qua vùng hoa cỏ mật

Để bên đời

trái đắng riêng thôi…

Ngày nắng thắp

mầm xanh nhú ngọn

Vừa cúi mình đêm trước

rã rời…

 

Thanh Tâm Tuyền

liên những bài thơ tình thời chia cách

 

I.

Sự em có mặt cần thiết như những sớm mai

(nếu đời người không có những sớm mai)

anh trở dậy

đọc thơ Nguyễn Du

những câu lục bát buồn rưng rưng cuối đường của một ngày

chợt anh muốn viết tặng em

không thể được

em làm con tin ở một thế giới

mà lòng sầu héo là trọng tội

anh cố gắng viết những lời thơ thật tự nhiên

như câu chuyện buổi còn gặp gỡ

như khoảng trời đơn sơ sau cửa sổ

anh gọi thầm một mình

trong giấc mơ phủ làn tóc biếc

anh biết anh gọi thầm một mình

LIÊN

 

II.

Anh nhớ em cùng một lúc với thành phố

với những con đường anh đi qua một lần

để đến nhà em anh băng ngang một vườn hoa vắng

(lần trở về anh ngồi xuống ghế dài

nếu là buổi chiều quạnh hiu mây lá mùa thu)

một phố bình dân có chợ và những quán ăn

giản dị như trang nhật ký của anh

ngày bắt đầu yêu em…

 

Xem thêm:   Nguyễn Viện

IV.

Sự vắng mặt của em và bãi biển mùa đông

thành phố đau từ mỗi cột đèn

mỗi bực thềm cửa đóng

em đi không nón không áo choàng

mưa tầm tã

những cửa sổ đêm muốn hé ra

nổi loạn

và mắt em mặt trời cỏ hoa với môi anh đằm thắm

và rực rỡ nhớ thương

Đinh Trường Chinh

Tô Thùy Yên

chia tay ải tây

 

Mới độ nào chia tay ải Tây.

Đi đâu hay chỉ cốt rời đây?

Mây trôi, dăm mảng nhớ hư hoặc,

Gom chẳng thành câu chuyện thuận tai.

 

Lời kiệm, quanh ba cái ý quẩn,

Tiễn đưa vừa một quãng mây bay.

Ra về, thấy nhật nguyệt điên đảo,

Ray rứt chưa tròn hẹn ải Tây.

 

Có thật từng chia tay ải Tây?

Mây qua để bóng cổ thư này.

Tuyệt cùng ký ức như nơi tới,

Tin tức ngàn thu biết hỏi ai?

 

Bao nhiêu đống lửa đêm quan ngoại

Gió thổi tan tro mỗi sáng ngày?

Trong trời, mây ấy cũ hay mới?

Ải Tây, lần nữa, lại chia tay.

 

Mãi mãi còn chia tay ải Tây.

Ngày ngày mây lãng đãng qua đây.

Cõi đời giấu một phía mê tưởng,

Đi nép ranh, mường tượng ải Tây.

 

Nguyễn Xuân Thiệp

như một lời chia tay*

 

Như một lời chia tay

tôi gởi lại

một góc phố. rực lá vàng

quán cà phê. mở cửa. dưới giàn hoa giấy

tiếng chim. lúc mình hôn nhau

 

Xem thêm:   Nguyễn Hữu Nhật

tôi gởi lại

căn nhà. gió động cây đàn gỗ chùng dây.

                cửa sổ nhìn ra sông. hoàng hôn

                             tím màu hoa đồng thảo

hồn tôi. suốt bao đêm. cùng đốm lửa  vườn xưa.

                             thức trong cây và đất

đợi chờ ai. hừng đông mưa

phượng đỏ. một lời yêu dấu cũ

là lúc chia xa

 

tôi gởi lại

con hẻm mùa đông

gầy yếu

tiếng rao hàng vào giấc ngủ khuya

những khuôn mặt bạn bè. với nhiều nét gãy

cuộc đời. sướng. khổ. nhọc nhằn

 

tôi gởi lại

tôi gởi lại

thành phố. đóa quỳ vàng

(thành phố. mối tình đầu của tôi. nay xin

                                                       gởi lại)

gởi lại

nắng mưa

nấm mộ người thân. với chút tro than

ôi chút lòng hoài vọng. sót

gởi nụ cười. trên môi em bé. có tên gọi. bình minh

 

tôi gởi lại

đất và người

gió. bắt đầu từ lãng quên

 

Sài Gòn, tháng 5. 1995

*Cũng là tên một ca khúc của Trịnh Công Sơn