Thơ Thanh Tâm Tuyền là một thế giới hỗn độn, phức tạp với nhiều gãy đổ. Nhà phê bình Thụy Khuê đã nhìn ra những nét hiện sinh và siêu thực trong thơ anh Tâm.

Phải đến Thanh Tâm Tuyền, thơ mới đạt đến mức độ hoàn toàn tự do trên tinh thần và trong cấu trúc: ảnh hưởng hiện sinh làm nhà thơ nhìn thấu suốt chính mình, ảnh hưởng siêu thực khiến ông phá vỡ những bến bờ cấm cản của lý trí, để đưa ra những câu thơ đớn đau tột độ. Kỹ thuật tạo hình của siêu thực giúp ông hình thành một cách lập ngôn mới, và như thế, Thanh Tâm Tuyền đã nắm bắt được khá toàn diện những trào lưu tư tưởng Tây phương đương thời, để thể hiện trong văn học Việt Nam: ông không dùng vần, mà dùng hình ảnh, màu sắc, âm thanh, để tạo ra nhịp điệu trong thơ… nghĩa là ông đã phá tan những “nội quy” cổ điển về thơ, để tạo ra một vùng tự do chưa từng có trong thi ca Việt. 

Ngoài ra trong thế giới thơ TTT còn có những bài tình đặc sắc. Sau đây là một vài bài tiêu biểu trích theo Nguyễn Thanh Châu.

SAO KHUÊ

Je voudrais que mon amour meure

et qu’il pleuve sur le cimetière

et les ruelles où je vais

pleurant celle qui crut m’aimer

Samuel Beckett

thổi biệt mù tới

 

Thổi biệt mù tới

Thổi ta đi

 

Chim kêu líu lo

Trong giông bão chan hòa

Chẳng nín.

 

Thổi lặng ngắt xứ xôn xao

Thổi lùa tan vỡ

 

Hạnh phúc cho những chùm lá reo

Cho đá thiếp

Miếng hôn đau bằn bặt.

 

Thổi mờ mặt mũi

Thổi chia lia hình dạng.

 

Ðồi tở mở lênh đênh

Ðêm cồn

Lũng dâng tàn lửa

 

Thổi vang huyên náo

Thổi trống dư thừa

 

Ðốm sao nhòa biệt

Cõi trời góa

Trên dải sông trầm

 

Thổi em đến ta

Thổi ta mất tích.

 

Xem thêm:   Lê Chiều Giang

gọi em dậy

 

Gọi em dậy trời mờ trên đồi

Hớt hải mai xa ngựa nẹt đuôi

Lông bờm mướt da căng gõ móng mặt đất nhớ

Mai còn trăng, úa lững thững tuần trăng

Trở về Trở về trên dấu cỏ sương

 

Gọi em dậy hoang mang mưa nhỏ

Lặng thinh mai phố xám đường cổ thành

Hoa rêu bèo cầu đá tường long lở

Mai ngu ngơ trăng soi quạnh đầm trời

Trở về Trở về theo luống heo may.

 

Gọi em dậy ngày quen lạ sảng

Rũ rượi mai hơi hướng đêm thu

Rừng mắc cỡ mắt nghiêng tóc lả tả

Mai tinh mơ chết lửng tay hờn

Trở về Trở về trả lốt tịch dương

 

Gọi em dậy gọi em dậy

Nhìn suốt chiêm bao cười cợt gió

Ðỉnh núi ngất xanh khắc tình sầu

chiều lặng

thinh ngoài

 

Chiều lặng thinh ngoài, chiều thân thiết

Chiều chưa bao giờ

Như một nụ hôn ủ

Trong thinh không điếng vía

Khờ khạo cây gió chao.

 

Tình một đóa thắm

Một mùa giông

Bỗng đêm hè khánh kiệt.

 

Náu mình bên ghềnh đá

Nghe thác đổ

Vi vu khúc đông tàn

Khiếp đảm đời kiếp kiếp

 

Ðợi gió thổi tan chiều

Và nỗi thờ ơ bảng lảng

 

lệ đá xanh

 

tôi biết những người khóc lẻ loi

không nguôi một phút

những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình

em biết không

lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin

ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể

mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em

đến ngày cuối

đôi khi anh muốn tin

ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế

mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em

nguồn sữa mật khởi đầu

đôi khi anh muốn tin

ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết

mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em

vòng ân ái

đôi khi anh muốn tin

ôi những người khóc lẻ loi một mình

đau đớn lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi