Hôm nay, nhân tưởng niệm 30 tháng Tư, chúng tôi mời bạn đọc nhìn lại thời oan khốc ấy qua những bài thơ của Pháp Hoan. Sau đây là lời nhà thơ kể lại: Quê tôi ở Gio Linh, Quảng Trị, ngay vĩ tuyến 17. Bố mẹ tôi chạy vào Nam năm 1972, giẫm lên xác người mà chạy; chạy cho tự do và an toàn của gia đình. Tôi rời gia đình năm 14 tuổi, cũng phải chạy cho tự do và an ninh của bản thân; chạy từ Việt Nam qua Thái Lan, sau đó sang Đức, cuối cùng dừng chân tại chốn này (Canada). Đây là những bài thơ tôi viết trong thời gian đó, thời gian của bao mối âu lo và bất ổn. Xin mời bạn đọc cùng chia sẻ. SAO KHUÊ

câu chuyện tháng tư

 

Trước ngày thống nhất

Họ cho trực thăng nâng một tượng Phật

Từ một ngôi cổ tự.

Tượng rơi xuống giữa đại ngàn

Hơn bốn mươi năm không người viếng.

Hoa dại nở trên trán, dây leo bám quanh đầu

Tay áo giờ đây là hang sâu

Cho lũ chồn lũ cáo.

Mỗi khi trời nổi cơn giông bão

Chúng lại rít lên những tiếng như người.

 

những con mắt

 

Những con mắt trong cỏ

những con mắt hãi hùng

mắt người lính

 

những con mắt trong tổ

những con mắt khiếp sợ

mắt chim đêm

 

những con mắt đen huyền

những con mắt lấp ló

mắt trẻ nhỏ

 

những con mắt trắng dã

những con mắt mù lòa

mắt người mẹ

 

những con mắt mở to

những con mắt màu tro

mắt người chết.

 

Xem thêm:   Lê Văn Trung

mi xanh

 

Sau chiến tranh

Sẽ là một địa đàng

Cho những người đã mất

 

Nơi cây khô sẽ mọc xanh trở lại

Qua mái ngói những ngôi nhà

Nơi tiếng chim ca mỗi sớm mai

Bên miệng hồ xanh thẫm

Sẽ có một địa đàng

Nơi cỏ xanh chen lấn

Xương trắng những người lính

Nơi máu ngủ ngon lành

 

Trong miệng giếng tối đen

Cùng những ký ức như bom

Vùi sâu trong lòng đất

Sẽ có một địa đàng

Nơi những giọt nước mắt

Không bao giờ rụng

Giữa những hàng mi xanh.

 

sự cứu rỗi của mùa xuân

 

Những ngày tháng đẹp bọc kín trong những giấc mơ đẹp

tôi đã biết sống vui hơn sau bao ngày mỏi mòn trên giường bệnh

mùa xuân đã thực sự cứu vớt một cuộc đời

 

Tôi sẽ ra đồng và gieo những bài ca

tôi sẽ đặt tên những bông hoa luống tuổi

ngọn gió mát lành sẽ buộc tôi mãi mãi nơi đây

trên những đám mây khắc mãi những bản kinh cuộc sống

 

Những chùm trái ngọt đang chờ đợi trên cây

những dòng sông chưa một ai tắm gội

những cây cầu mây nơi đàn chim ước hội

những con đường nơi tôi cất bước trở về nhà

 

Và sự thật sẽ cất cánh bay cao

và trên đường đi không thiếu những lời chào

đá không là vàng, củi không là thóc

và lửa đạn không mang lại vinh quang

 

Tôi sẽ nằm xuống như một hạt giống bé con

và trong đất đen tôi vẫn còn ca hát

dù lớn lên, lụi tàn hay mục nát

Tôi mãi được trở về với đất mẹ quê hương.

 

Xem thêm:   Tưởng niệm Cung Tiến

bay

 

Những con người bay rợp bầu trời

Paris, Hongkong, Sài Gòn…

họ bay qua mọi mái nhà, thôn quê, thành phố

họ cười đùa cùng gió và mây

họ bay qua những tán lá cây

bay trong đêm đầy sao

trên sóng biển thét gào…

 

Họ bay như những con người tự do

trên những nhà tù, trại tập trung,

qua những nghĩa trang…

giữa quảng trường Ba Ðình, trên dinh Ðộc Lập

họ bay như những linh hồn bất khuất

kêu đòi cách mạng, tự do và sự thật

 

Mở tung đôi cánh của tình yêu

chắp tay nguyện cầu cho chân lý

họ nâng lên cao mặt trời của lý trí

soi qua những vùng đất điêu linh

và trong nỗi khắc khoải, mỗi con tim

là chiều sâu của niềm tin và lòng nhân ái

 

Những con người trong không gian bay mãi

đập tan bất công và nỗi sợ hãi

sấm sét vang rền khắp nơi

xiềng xích rơi đầy mặt đất

và con người thở lấy không khí của tự do

trên những vùng đất họ bay qua.