Nguyễn Thị Như Quỳnh,

Sinh năm 1981 tại Thanh Hoá, lớn lên học đại học ở Hà Nội, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, được học bổng Quỹ Ford. Hiện định cư tại Brussels, vương quốc Bỉ.

Nhà thơ, nghệ sĩ độc lập. Đọc thơ và trình diễn thơ tại nhiều liên hoan văn hoá và thi ca tại Bỉ. Thơ đã được dịch sang tiếng Anh, Pháp, Hòa Lan, Arap, Croatia… trong nhiều tuyển tập thơ với các nhà thơ quốc tế khác… Thơ xuất bản trên các tạp chí văn chương và nghệ thuật bằng tiếng Anh tại Hoa Kỳ cũng như các tạp chí văn chương tiếng Việt… Thơ Như Quỳnh de Prelle đã được nhiều người biết đến và ưa thích. Đáng chú ý là bài thơ Nỗi buồn trên cây của cô được chuyển thể thành kịch bản phim ngắn,  được trình chiếu tại Liên hoan phim Cannes 2014 và nhiều Liên hoan phim khác.

Song Tử Buổi Sáng Phủ Định là hai tập thơ chính của Như Quỳnh đã gây được tiếng vang. Thi ca với Như Quỳnh là tình yêu của nghĩa rộng. Chữ nghĩa cứ dịu dàng mang đến cho nhà thơ những cảm xúc ngọt lịm với tình yêu văn chương vô điều kiện, không biên giới và đầy cá tính, với tiếng thơ trừu tượng, không theo nếp cũ. Với Như Quỳnh, thơ không nhất thiết phải chuyển tải một đề tài to lớn hay một triết lý nhân sinh. Dẫu vậy, gần đây trong thơ Như Quỳnh đã thể hiện khát vọng tự do và nỗi bi phẫn vì quyền con người bị chà đạp. SAO KHUÊ

Xem thêm:   Trần Nguyên Đán

vỹ dạ của em

 

mặt trăng thức cùng em

sương tan cùng em

anh đến cùng em

những ngày lạnh giá

 

mặt trăng thức cùng em

trăng sương

người sương

lung linh sương

từng giọt

rớt vào đêm

xuyên vào em

 

anh thức những đêm ngày khác

không gian khác

nhịp đập như nhau

trong khí hậu tinh thần của chúng ta

 

Vỹ dạ buồn

chỗ ngồi bên anh thừa một ghế

chỗ ngồi bên em thiếu một ghế

chúng ta vắng nhau từ lâu

giữa những mùa xanh

hàng cây đổ bóng

nước vẫn trôi đi nghìn năm

tiếng hò xưa vô vọng

anh ở đâu

em ở đâu

thuộc về

 

Sông Hương bên Thiên Mụ

tiếng chùa canh vọng

chờ nhau suốt thiên thu

 

một bài thơ

mùa hè

 

Ðám mây xếp thành những khối vuông rubich

Nắng chảy trên những cánh rừng

in hình những chiếc lá

vàng xanh đỏ úa màu trên màn trời cao rộng rãi bao la

những hàng xe nối nhau

buổi sáng như mọi ngày

tắc đường

tai  nạn

sửa đường

những tấm pano bảng hiệu da cam

luôn làm cho những giật mình phanh gấp

 

những hàng xe nối nhau

mùa hè đi qua vội vã

những ý nghĩ vội vã

thoáng qua

thật mau

quên thật nhanh

 

Những đám mây

những hàng xe

những mùa hè

những đám đông

sự ồn ào và tĩnh lặng

 

tình yêu và bao dung

ở lại

trái tim còn biết buồn

thổn thức

giữa trùng trùng cuộc thế nhân gian

không đặt tên

Làm sao để nỗi buồn của tôi

trốn đi đâu đó tôi đem nó

ra trải trên tuyết để nó tan

đi thật nhanh thế là nó chuyển

thành nước đá và đóng băng lại

 

Khi nắng lên, nỗi buồn có vẻ

tan đi rồi lại rưng rưng khóc

Tôi không biết làm sao cho nỗi

buồn biến mất thế là tôi gửi

vào bông hoa hồng nhung gỗ

giữa mùa đông lạnh giá

nỗi buồn mắc vào chiếc gai lạnh

lẽo và teo dần suốt 90 ngày còn lại

cứ chờ xem sao mùa đông đang bắt đầu

 

tuyết nằm trên cỏ

ủ một mùa đông đâm chồi

như có lúc em lạnh lẽo nằm trên trái đất hồi sinh

 

Xem thêm:   Phạm Công Thiện

mùa phục sinh và hồn ma

(trích đoạn)

 

Anh chết ở đây

xa em quá

thật xa

và thật buồn bã

 

Anh chết ở đây

em không thể nhìn thấy anh

trên đất mẹ xa xôi của em

trái đất không đóng lại

mà anh lại không ra đi

mở ra cánh cửa khác

anh chết ở đây

không có em

như đã quên em thật lâu

 

lúc mặt trời lặn

 

Anh chết ở đây

trên quê hương buồn

lưu vong những âm hồn

còn em chết ở một nơi thật xa mà là nhà

của tình nhân loại bốn phương