Hôm nay, một ngày đầu xuân, lại tìm đến với thơ Nguyễn Tôn Nhan, một khuôn mặt thơ nổi bật của Văn Học Miền Nam cả trước và sau 1975. Ông làm thơ đồng thời viết những cuốn sách biên khảo văn học giá trị. Về thơ, Nguyễn Tôn Nhan có hai tác phẩm: THÁNH CA và LỤC- BÁT-BA CÂU. Nhà thơ Nguyễn Đăng Thường nhận định: Thơ Nguyễn Tôn Nhan trong Thánh Ca vừa tân kỳ, siêu thực. Trong đó, những hình ảnh siêu thực, phiếu diễu được diễn đạt bằng một ngôn ngữ có tính nổi loạn, buông thả bao trùm.

Nhà thơ Nguyễn Thanh Châu trong Phác Thảo Chân Dung Thơ Miền Nam trước 1975 cũng có nhận định: Xuất bản năm 1967, tập thơ THÁNH CA có cùng không khí với thi phẩm NGÀY SINH CỦA RẮN của PHẠM CÔNG THIỆN. Thơ Lục Bát Ba Câu của Nguyễn Tôn Nhan lại là một nỗ lực cách tân thơ theo hướng Haiku của Nhật. Sau đây là một vài bài tiêu biểu. SAO KHUÊ

đúng vào ngày

xuân phân

 

tóc em bay một triệu

lông mi xuân nắng phai

một triệu năm vi diệu

long lanh mắt liếc mày

chia đi cùng bốn cõi

vì kiếp trước tan bầy

triệu bông mười giờ đói

 

xóm cầu khỉ rung rung

anh đi không kịp thở

mùa nào một triệu bông

hay chỉ một nhành cũ

một nhành chưa kịp nhú

như tuổi em phải không

 

Xem thêm:   Thiên lý độc hành

gió mưa chiều tan mộng

anh đi chưa thuộc đường

nên hồn còn lạnh cóng

lẫn lộn âm và dương

 

bao giờ về cõi ấy

nhìn em giặt áo quần

giữa một dòng nước xoáy

đúng vào ngày xuân phân

anh sẽ quỳ vái lạy

mây cứ sa xuống gần

anh và em không thấy

 

phải chăng hai bàn chân

của ngày muôn xưa ấy

đã giẫm vỡ xuân phân

của muôn sau ngây ngấy

mùi nách em nồng ngậy

thơm mùi cơm rất cần

anh sắp quỳ vái lạy… 

10/1999

 

chiều chiều

 

Sáng hôm nay mặt trời xanh

Nàng giữ trên môi bông tuyết nhỏ

Lá trong vườn từng lưỡi dao găm

Nàng giữ trên tay bông tuyết đỏ

Chim không bay đến mái hồn tôi

Nơi cô đơn rêu ngàn năm đã phủ

Nơi vinh diệu của những kẻ u buồn

Nơi sáng hôm nay của tôi của nàng

Của hai kẻ đem phơi hồn ủ rũ

Chiều tôi trở về trên đồi cây

Dưới cành khô có bóng nàng treo cổ

 

một số bài tiêu biểu trong thi tập

lục-bát-ba-câu:

 

một là vượt cửa tử sinh

hai là trụ được một mình ở đây

ba là không vơi không đầy.

 

cõi này là để chơi hoang

mai kia cõi ấy dịu dàng lặng câm

rỗng rang chẳng một vọng âm.

 

không không một mảy cũng không

nhìn quanh chẳng có bợn lông nảy mầm

sạch làu sau trước chân tâm.

sinh nhật

Xem thêm:   Thơ Tháng Tư

của hoa quỳnh

 

anh gói kín một hoa Quỳnh mới ướt

đến bên em cẩn trọng đặt môi hôn

từ thuở ấy nguyệt mang mang dưới nước

là xương xanh da thịt ủ trong hồn

 

em yêu dấu tặng anh bàn tay lạ

buổi đất trời mây trắng vội bay đi

anh quỳ gối nghe thiên thu bên má

nụ em hôn ấm lại tuổi nhu mì

 

anh sẽ gói một hoa Quỳnh, có lẽ

dưới dương gian ân ái cũng mơ hồ

em thầm kín đến bên anh nhè nhẹ

gửi chút tình khờ dại rất nên thơ

 

em có áo trinh nguyên như nguyệt bạch

tóc man thiên ngai ngái nụ bông trời

anh chỉ biết quỳ bên em và biết

sợ sương hàn xuống đụng tới hai vai

 

anh sợ quá lạnh dồn lên tới mắt

một đêm mai hư huyễn gọi nhau về

sao rụng bám cả hồn anh rất chặt

những hoa Quỳnh ướt mộng của xưa kia

 

anh sẽ ở trong bàn tay mềm mỏng

chân đạp lên sương trắng rụng như bông

anh sẽ ngậm hạt cau non ngát mộng

chia cho em ảo ảnh quý vô cùng

 

một ngày mai rừng đông chim quyến rũ

rủ anh vào điên đảo cuộc rong chơi

nhưng hừng sớm bên dòng con thác lũ

anh chợt thèm tiếng dội thuở xa xôi

 

rồi anh trở về thở gấp như sao

ngợ tiếng ai kêu một buổi sớm nào

anh biết có lòng em bát ngát

vẫn tỏa ngườm thấu vọng tới ngàn sau

 

Xem thêm:   Ngu Yên

chúng ta đan một vòng tay rất nhỏ

đủ cho nhau với quả đất thơm Hương

anh sẽ gói triệu hoa Quỳnh ướt nữa

để riêng em chôn kín mắt môi buồn

 

dưới nhật nguyệt gửi trao dù rất nhỏ

chút chân tình sương khói phải không Hương.