Nguyễn Thùy Song Thanh tên thật là Nguyễn Bạch Tuyết, được bạn bè biết đến và yêu mến qua các thi phẩm Hừng Đông Sau Rừng, 2003. Cánh Cửa, 2014. Những Ngón Tay Đánh Rơi Của Thượng Đế, 2019.

Nguyễn Thùy Song Thanh xuất hiện đầu tiên trên tập san Bách Khoa và tiếp đó là Hiện Đại, Nghệ Thuật trong những năm của thập niên 60. Nhà thơ Nguyễn Thanh Châu ghi nhận: Thơ trữ tình của chị có khác với các nhà thơ nữ khác thời đó thường nặng về cảm xúc diễm tình. Sáng tác của nữ sĩ nghiêng về mặt suy tưởng hiện sinh.

Sau biến cố 30/4/1975, chị im tiếng trên 25 năm và chỉ cầm bút lại không lâu. Và lần này chất trí tuệ trong thơ lại càng sắc nét được thể hiện qua những thi ngữ thật “hào phóng” phần lớn ở thể tự do.

Bây giờ, qua tuổi 80, người chồng thân yêu là thi sĩ KHOA HỮU đã mất, chị chỉ còn niềm vui sáng tác dù sức khoẻ không mấy khả quan. Chỉ mong người đọc sẽ còn hân thưởng những bài thơ phong phú chất suy tưởng về tình yêu trong cuộc sống cũng như trong tâm linh buổi xế đời.

Sau đây là một vài bài thơ đặc sắc của Nguyễn Thùy Song Thanh.

SAO KHUÊ

bài hát buồn ngón tay

 

Tôi di chúc cho mỗi khóm mẫu đơn một phần thân thể

tôi ký thác cho mỗi cột đèn một lời than thở

có nghe không lời đau rưng rưng

trên đầu phố những nỗi buồn chênh vênh

trong hồn tôi tình yêu này và ám ảnh chiến tranh

Buổi chiều mù sương trời sa thấp mãi

anh nhặt trên tóc em chiếc lá vàng rụng xuống

một chiếc lá xanh vừa mọc trong hồn em

như một mai hiện tại này nát tiêu tro bụi

chúng ta khởi đầu cuộc trầm tĩnh bi thương

từ những điêu tàn

như một mai vì tổ quốc này chúng ta ngã xuống

xin tình yêu này thành mặt trời cháy ngoài vô biên

Xin cho em được tin

dù mai kia hy vọng chông chênh bờ tuyệt vọng

buổi sáng người nông phu trở ra đồng

cảm thấy mạ xanh dày hơn ngày qua

người tài xế già thuộc lòng tiếng máy nổ chiếc xe đò cũ kỹ

cố thâu dặm dài trên đôi tay

con ngựa ô què lắc lư ngoài đồng cỏ

không quên thời quá khứ

bốn vó nhịp tôi đòi trên đường xuôi

Xin cho em được tin

dù cuộc đời chưa một lần sám hối

trên hai bàn tay tội lỗi loài người

còn một ngón tay trong sạch chảy dòng máu ăn năn

Xin cho em được tin

dù trần gian tắt rụi bình minh

mãi mãi mỗi anh và em là một mặt trời của nhau

Cháy trên đầu mình

 

Xem thêm:   Nguyễn Thùy Song Thanh

Huyển 1

tinh khôi và mịt mù

 

Nếu như khi mới mười tuổi

anh đã biết yêu em

hai tuổi – tắm xối tắm mưa tắm vòi sen

thiên thần nhỏ không cần quần áo

Anh phải cõng em

hạt sương trên lá

bềnh bồng tinh khôi

qua vũng nước tù đọng hơi thở ung ôi

mặt trời trương sình

mặt trăng úng thủy

về mái nhà rêu phong tuổi nhỏ

Anh phải dỗ em cây đa chú cuội

nắm kẹo bòn bon khi em khóc dỗi

anh ngồi bên – đặt bàn tay soái ca lên

vầng trán em sôi

ui, sốt nặng rồi

cái nhói mũi đinh xuyên mạch tim câu nói

Anh phải bế em lên bàn học

cho ngồi nghịch ngoẹt

rồi mải mê với những con số thập thò

những bài toán đố ầu ơ

khi em mắc-mắc

anh không kịp thả em xuống đất

em sợ gì mà không tè

pipi sẽ cuốn phăng những con số

và những bài toán đố ngây ngô

ra ngàn trùng

mênh mông hóa kiếp

Anh sẽ làm gì

sẽ làm sao

những tháng năm dài kế tiếp

những con số trợn trừng

những bài toán hắc ám yêu tinh

đang nổi trôi mịt mù

chập chùng trên sóng thiên thu

 

Huyển 2

trên muôn trùng sóng

 

Khi em hai mươi tuổi

chúng ta hai tinh cầu lẻ loi mịt mù quỹ đạo

nhưng trong hồng hoang

anh đã yêu em

những dòng thơ huyền mây cứng đá mềm

tuôn ra từ khe nứt bầu trời

thoát đi từ những khuỷu thời gian

thơ nẩy hy vọng mầm

đâm ý tưởng đọt

chúm nụ tình phơn phớt

Anh đã yêu em

những dấu chấm những dấu phết

rớt hồn nhiên

vào cõi bâng quơ

ứ ắp mây xám nắng hồng tuổi trẻ

chiến tranh đánh đọ cùng mộng mơ

Anh đã yêu em

yêu một cái tên

hành tung sử tịch mật

là Thị nữ hay Văn nam

nhẹ nhàng như bóng nắng qua thềm

Giữa rừng cây

hoa dữ cỏ độc tư bề

cây anh ngất ngây gió

hướng ra trăm phương mặt trời chói rỡ

hoài vọng một phương lịch sử

xuống đông tịnh lên đoài tan

quyền lực truyền thông

trên mặt phẳng ngữ âm câm lặng giấy

trên lửng lơ lưới mạng dọc ngang

phương phi ước vọng

tự do ngôn luận tung cánh phượng hoàng

đốt lửa thiêu thi thể giáo điều mẫu mã

ngục tù sá kể

Mấy mươi năm sau đại nạn tháng tư

anh vẫn chưa gặp em

vẫn yêu em tận tình chữ nghĩa

như vẫn nồng nàn sự nghiệp

trên muôn trùng sóng vỗ.

*Nguồn: Nguyễn Thanh Châu