Nhà thơ NGUYỄN THÙY SONG THANH xuất hiện đầu tiên trên các tập san trước 1975. Tác phẩm đã xuất bản: Hừng Đông Sau Rừng 2003, Cánh Cửa 2014, Những Ngón Tay Đánh Rơi Của Thượng Đế 2019.

Thơ trữ tình của bà có khác với các nhà thơ nữ khác thời đó thường nặng về cảm xúc diễm tình – thơ Song Thanh cả những bài trữ tình thường nặng những suy tư của thời đại và đẫm chất trí tuệ. Bà là hiền thê của nhà thơ Khoa Hữu.

Sau một thời gian lâm bệnh, Nguyễn Thùy Song Thanh ra đi ngày 7 tháng 11. 2022 tại Sài Gòn, để lại nhiều thương tiếc cho bạn bè và những người yêu thơ.

Để tưởng niệm một nữ sĩ của thời chúng ta, Trang Thơ xin đăng lại một vài bài thơ đặc sắc của Nguyễn Thùy Song Thanh.

SAO KHUÊ

không còn chỗ

hiển linh nỗi nhớ

 

Không còn không gian cũ

Dưới mái nhà xưa

Ảo giác về đâu trú ngụ

.

Em nhớ khói thuốc vờn ria

Hương lam ấp ủ

Dáng anh con cọp ngoan ngồi viết

Ngồi ở đâu. Bàn viết đâucòn

.

Em nhớ những lần anh vào bếp

Thần tốc nấu cơm em ăn

Nấu ở đâu. Nhà bếp đâu còn

.

Em nhớ có khi chúng ta nằm bên nhau

Rì rầm cãi cọ

Chỉ em nhịn thua. Chỉ anh dỗ

Nằm ở đâu.  Phòng ngủ đâu còn

.

Em nhớ bộ tướng anh dính đầy thơ

Ðứng chờ em đầu ngõ

Ðêm đêm tan trường về

Ðứng ở đâu

.

May quá đầu ngõ vẫn còn kia

Cây dầu già vẫn ngang tàng giữa lối ám

Thả vạn cánh dù xoè kè gió bay nghiêng

.

Không lẽ

Chỗ anh ở bây giờ chỉ là con ngõ cổ thụ không tên

.

Ðiều không thể

Nó làm em đau khổ

Lẩn quất đâu đây nỗi nhớ

Không còn chỗ hiển linh .

 

Xem thêm:   Thơ chiều cuối năm

ý nghĩ

 

Chiều nay em về

một khung trời vuông sẽ lấp đầy

còn ước được nhìn đôi mắt của vòm trời đẫm lệ

hàng cây bên đường rũ tóc van xin

chìa cành khô gió chạy gập ghềnh

một chút nắng vàng hoàng hôn bố thí

có đôi mắt nào vừa qua thầm trao ý nghĩ

thời gian là tà áo hai màu

cho cuộc đời thương ghét giận hờn nhau

cho muôn thuở suy tư đi tìm vĩnh cửu

Chiều nay em về

dừng chân trên ngã tư đại lộ

nghĩ thầm lòng mình không là đèn xanh đèn đỏ

sẽ xin ở hồn anh một màu trắng đơn thuần

em sẽ là cánh én mùa đông, cất tiếng hát gọi mùa xuân

với những linh hồn đi ngoài hoang đảo

em sẽ bắt mơ mộng làm chủ nhật

đón gió tím mười phương

trao ân tình thứ nhất

Chiều nay em về

giao điểm đường hồn không gặp ở ngã bảy ngã ba

gót sầu lảo đảo nát tình sỏi đá

nhỏ dại lòng chiều

ngần ấy đau thương cũng đủ đắng cay nhiều

đừng đến thăm để nhìn mi em sầu ủ rũ

em sẽ đuổi anh đi bơ vơ trên hè phố

như con chim sầu về trên rặng tóc ngã xiêu xiêu

mắt em đại dương sâu thẳm

nên phải nhận vô vàn đau thương làm bọt sóng

gió nào về dựng lớp lớp trùng dương

và ở đâu chiều khoác áo cỏ ngủ lề đường

hững hờ để lòng sầu hơn thế nữa…

CANH CUA -XP

cơn mưa và tình yêu

Xem thêm:   Trịnh Y Thư

 

Khởi sự như cơn giông

Một miền quê

Bụi nâu mù mịt – lá vàng bay vỡ không gian

Chớp sấm lấp loé ì ầm

Xốc tung trời tịch lặng

Cô bé quê nín thở đợi nghe

Tiếng ào ào hối hả trên tầng không

Tim bùng vỡ hân hoan

Ðón cơn mưa từ trời xa ập tới

Ôi, mưa

Thành phố này, ngày nọ

Sững sờ con mắt ngó.

Sao chàng giống cơn giông làm vậy

Bắt đầu nghi lễ tình yêu chăng

Hay bài học nhập môn cho trái tim tập vẽ

Trong trí tưởng tinh khiết của nàng

Chân dung được phác thảo

Mỗi ngày một xúc động hơn

Cơn mưa bạo chúa kéo về cơn lũ

Cuốn phăng nét vẽ lấp lánh trên vùng

ký ức bí ẩn

trái tim trầm luân

Của sính lễ còn giữ được:

chiếc lá vàng gió cuốn giữa cơn giông

 

mừng tuổi

 

Tết đến rồi đó anh

Em mừng anh mười tháng tuổi trên trời

Hằng năm sau thời khắc giao thừa

Biên giới hoài niệm và mộng tưởng

Anh đã mừng tuổi em cõi sống.

Khi anh đi rồi em lại đếm tuổi anh trong khóc lặng

Nóc nhà anh bây giờ hoa nhật nguyệt đã trổ bừng

Thay em háo hức mạn đàm

Sân nhà anh nắng sương cấu tứ

Cho cỏ nẩy xanh

Từ chân dung bước ra cùng với thơ vô hình

Anh lặng lẽ dạo quanh

Rồi lững thững nhập bao la đi miết miết

Hãy nhớ đọc thơ em

Và thuộc giùm như khi còn ở trần gian

Nhé anh yêu.Em vẫn còn viết.Còn viết

Tết Quý Tỵ 2012

NTST