Nguyễn Đạt là nhà thơ nổi tiếng, tác giả của những tập thơ Miền Giá Băng và Dran được nhiều người ưa thích. Trong thơ Nguyễn Đạt luôn ẩn hiện vùng đất gắn bó với ông từ thời trẻ. Đó là Đơn Dương, Dran… thuộc cao nguyên Lâm Viên. Ông từng thú nhận: Linh hồn tôi mãi ở Đơn Dương. Trong thơ ông, hình ảnh của thác ngàn, rừng thông, dã quỳ trở nên thân thiết, thường xuyên hiển hiện với nỗi cô đơn trầm thống của kiếp người và ảnh bóng của những cuộc tình đẹp như huyền thoại và đau đớn. Sau đây xin các bạn cùng đọc và chia sẻ với tác giả Dran. SAO KHUÊ

đóa dã quỳ

 

Trên mặt đất này chen chúc muôn hoa

Mỗi loài hoa có riêng một ngôn ngữ

Nói với riêng tôi là đoá dã quỳ

Bấy nhiêu năm ở núi rừng Ða Thọ.

Trên mặt đất này rất nhiều miền lạ

Mỗi một miền có riêng một linh hồn

Linh hồn tôi mãi ở Ðơn Dương

Ở nơi ấy cũng như ở Ða Thọ.

Dẫu ở Ðơn Dương dẫu ở Ða Thọ

Cũng như ở  Ðà Lạt ở Di Linh

Dẫu ở nơi đâu trên miền cao nọ

Vẫn đoá dã quỳ đậm gió rung rinh

 

ga xép đa thọ

 

Khoảng thời gian xa ấy

Ðâu rõ tên tuổi nàng

Mưa và rừng xô chạy

Tàu đã tới ga chăng

Rừng bước xuống thung lũng

Bụi dã quỳ trông mưa

Những đóa sầu gió dựng

Vai gầy áo chợt thưa

Khoảng thời gian xa ấy

Tôi nào quen biết em

Tuổi thanh xuân buồn vậy

Mở mắt nhìn thâu đêm

Những đêm sâu Ða Thọ

Cây đèn bão lửa im

Tàu sắp qua ga nhỏ

Tàu sắp qua đường tim

Tàu sắp qua. Còi hụ

Em đăm nhìn bụi hoa

Mỗi nhành quỳ thêm nụ

Tràn ven đồi tàu qua

Khoảng thời gian xa thật

Tâm tưởng có phai mờ

Ðôi mắt nàng bí mật

Mang hồn đồi hoang sơ

 

Xem thêm:   Trần Hoàng Vy

một lần nàng tới cùng tôi

 

Ðưa nhau về nơi đây

Lạnh tắt lửa mặt trời

Mái thấp chùm nấm m

Ván khép quanh hình hài

Ðưa nhau về nơi đây

Nấc thang lảo đảo say

Tóc em tràn thơ dại

Cớ sao dứt mộng đời

Ðưa nhau về nơi đây

Mưa trút một lần này

Dấu chân em quá nh

Chiều mây trời quá dày

Ðưa em về nơi đây

Ðưa em về chiều nay

Ngàn đời ôi rộng quá

Một lần ai có hay

Ðưa em về chiều nay

Em vuốt tóc cho ngay

Một lần anh còn nh

Một lần em tới đây

sinh nhật mùa đông

 

Nàng ra đời như mùa đông bám chặt trên mặt đất

Giá lạnh chuốt dung nhan rừng thông run tê buốt

Chuyến xe chiều chở hồn nàng hoang vu

Hằng hằng rừng thống thiết khúc man rợ

Hiu hắt biết bao nhiêu

Tôi kéo nàng chạy băng vô cánh rừng sâu hút

Nàng ra đời như thánh giá chiều

Và rừng Ðơn Dương như trái thông vỡ nứt

Tôi còn lại gì rừng quá cô đơn

Những trái thông vừa qua giờ trút kiếp

Chuyến xe chiều trống trải như đời tôi

Chuyến xe chiều trống trải như bào thai

Tiếng la hét không nguôi bọn trẻ đứng bên đường

Hò reo phút nắng hấp hối ngang lưng núi

Nàng chạy nhảy khắp cánh đồng chiều tà

Ôi cánh bướm chập chờn ôi giấc mộng

Không bao giờ không bao giờ tôi thấy

Nàng có hiểu gì đâu

Ta còn lại gì đồi thông run bóng nắng chiều vĩnh biệt

Ðáy hồ nước lạnh im

Tóc rũ rừng thông đêm

Nàng ra đời cùng mùa đông vĩnh viễn trên mặt đất

Rừng thông không nguôi ứa nhựa

Nàng ra đời

Nức thơm nhựa ròng tinh huyết lệ

Lệ chuốt dung nhan nàng

Ðau đớn diễm ảo biết bao nhiêu

Rừng thắm mãi hồn nàng

Mười chín mùa đông giá lạnh như bào thai

Mặt đất trơ trụi

Không bao giờ tôi còn nhìn thấy nàng còn nhìn thấy

Mặt đất trơ trụi biết bao nhiêu

Chúng tôi ngủ suốt mùa đông bát ngát quạnh hiu

Chúng tôi ngủ suốt mùa đông trong bào thai

Không bao giờ thức dậy

Mùa đông vĩnh viễn trên mặt đất…