Kể từ Cung Trầm Tưởng, thơ lục bát không còn như xưa nữa. Nó đã thoát ra khỏi căn phòng lục bát tiền chiến. Không còn không khí của lục bát Huy Cận. Những cánh cửa đã được mở để ta nhìn thấy cây cối, bầu trời, phố xá và con người hôm nay, cũng như nghe được tiếng chim, tiếng vĩ cầm từ các phòng trà, tiếng gió qua hiên nhà và mái tóc của ai ngồi bên cửa sổ. Trong tiếng mưa rơi hay ánh trăng vỡ trên dòng sông xưa, ta sống những mối tình nồng mùi hương ngọc lan và cả mùi nhục cảm. Sau đây Trang Thơ xin trích giới thiệu lục bát Cung Trầm Tưởng, Hoàng Trúc Ly, Viên Linh. Còn nhiều tác giả nữa nhưng xin đợi dịp khác. SAO KHUÊ

Tranh Đinh Cường

Cung Trầm Tưởng

kiếp sau

 

bù em một tháng trời gần

đơm hoa kết mộng cũng ngần ấy thôi

bù em góp núi chung đồi

thiêu nương đốt lá cũng rồi hoang sơ.

bù em xuôi có ngàn thơ

vẫn nghe trắc trở bên bờ sông thương

quên thôi, bông sẽ phai hường

mà xưa tiếng gọi nghe dường thiênthu

non sông bóng mẹ sầu u

mòn trong ngưỡng cửa, chiều lu mái sầu.

thôi em xanh mắt bồ câu,

vàng tơ sợi nhỏ xin hầu kiếp sau …

 

đêm sinh nhật

 

mưa rơi đêm lạnh Sài Gòn

mưa hay trời khóc đêm tròn tuổi tôi?

mưa hay trời cũng thế thôi

đời nay biển lạnh, mai bồi đất hoang.

hồn tu kín xứ đa mang

chóng hao tâm thể, sớm vàng lượng xuân

niềm tin tay trắng cơ bần

cuối hoàng hôn lịm bóng thần tượng xưa.

đêm nay trời khóc trời mưa

gió lùa ẩm đục, trời đưa thu về

mưa hay trời khóc ủ ê?

cổ cao áo kín đi về buồn tôi

 

Xem thêm:   Hương của đất trời

Hoàng Trúc Ly

ca sĩ

 

từ em tiếng hát lên trời

tay xao dòng tóc, tay mời âm thanh

sợi buồn chẻ xuống lòng anh

lắng nghe da thịt tan tành xưa sau

 

nghĩ về

tỳ-bà-hành

 

mùa xuân còn gì thưa em?

sáu dây rét mướt chưa mềm trăng khơi

cô đơn đỉnh núi gần trời

nghiêng vai xin khoác nụ cười áo xanh

 

hàng cây bên đường

 

Người yêu xõa tóc tròn vai

Nửa đêm da thịt quên cài áo khuya

Xác thân rã mục lời thề

Mùa đi lá rụng đường về xuân thu

 

vĩnh biệt

 

Rồi mai khởi sự xa đời

Chuyến xe trăm tuổi đưa người nghìn năm

Trăng sao bốc cháy chỗ nằm

Áo xanh mây lá vết bầm núi non

 

Viên Linh

đêm trường

 

Nhớ em rồi Cúc Hoa xưa

Đêm nay dưới ngói trời mưa tầm tầm

Nhớ em vèo cái thu âm

Hồn theo bóng ngoại phân thân chín từng.

 

Nhớ em ly rượu còn lưng

So đôi đũa mộc cười bừng cơn say

Phải anh rồi phải anh đây

Bữa cơm hai bóng một ngày phần dương.

 

Nhớ anh chưa Cúc mắt vàng

Cúc xanh mi Cúc biếc hường trái tim

Cúc đen đâu đó Cúc mềm

Vùi anh trong bụng Cúc hiền như dao.

 

Năm năm đời trú mái sầu

Thời gian phai nhạt những màu yêu đương

Nhớ em lần lữa chiếu giường

Đêm nay lại một đêm trường như xưa.

 

Xem thêm:   Chinh Yên

thủy nguyệt

 

Anh nằm gối bụng xem trăng

Thấy sông muồng tía thấy đồng xanh rêu

Thấy người lặn lội tìm yêu

Dầm thân bến nước sớm chiều bôn ba

Ẩm hoen một dải giang hà

Chan chan cõi nguyệt la đà mộng sơn

Yêu em quanh quẩn bên cồn

Gác chèo anh thấy bồn chồn sóng xô

 

Em yêu, anh sống từng giờ

Thuyền anh chỉ đậu bến bờ có em.