Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn nổi tiếng từ những năm 1970 ở trong nước. Ra nước ngoài, định cư ở Canada, ông tiếp tục làm thơ và lần lượt xuất bản Viễn Phố, Huế Buồn Chi, Lục Bát, Cũng Cần Có Nhau, Thơ Quỳnh… Khởi đầu với thơ bảy chữ và lục bát dung dị, ông đi tới làm mới hình thức và ngôn ngữ thơ tạo một phong cách riêng, khác hẳn với những nhà thơ đồng thời. Sau đây mời các bạn đọc một số bài của thơ Hoàng Xuân Sơn. SAO KHUÊ

chiều

 

Tôi trở về chiều nay xóm vắng

má đời xưa vẫn đứng trông chiều

bầy vịt nhỏ kêu khi chiều xuống

giậu hoa vàng vẫn đẹp phiêu phiêu

 

Tôi trở về chiều ba bốn bận

giấc mơ thường chỉ có bây nhiêu

tôi ướm hỏi bạn đường xa xứ

lòng tha hương vẫn nhớ chiều chiều?

 

Con trăng cũ tự hồi đi mất

cây ơ hờ nắng chẳng buồn reo

má ngày xưa mắt mòn dấu lệ

đứa con hư thất lạc bao chiều!

 

Tôi trở về chiều hôm đổ bóng

tôi đổ dài trên những thân yêu

má đời xưa không còn đứng ngóng

cánh hoa xưa tàn rũ trong chiều…

 

điệu buồn. trớ qua

 

đứng chiều

trên ngọn sào mây

con chim bình thản

kêu gầy

vóc sương

 

giả thử đi qua khúc đường

hoa vàng cúi rạp

niềm thương sái mùa

diều bay

linh hồn già nua

cuộn dây thinh sắc

rối bù tương lai

người qua

trắng rợn di hài

mai sau gùi lại

miền ai vãn

nằm

 

Xem thêm:   Đặng Thị Quế Phượng

như nguyện

 

Quần thần mất dấu trăng

lên ngôi nàng quạnh quẽ

nàng ửng đẹp như rằm

sao mắt buồn tị thế

 

Nàng là ai đâu biết

dan díu tự ngàn sơ

con sóng trần mê miết

xô nhau tận bãi bờ

 

Quấn chặt nàng nhân ngãi

thiên hương tháo khoán tình

chương thiếp hồ mê dại

cánh bướm hờ trang sinh

 

Nàng từng đêm hiển hiện

chói lòa tâm tưởng . hư

ôm lấy tình như nguyện

hoang mang một niệm từ

 

Nàng là ai là ai

ôi từ đường am miếu

con mắt khíu nụ cười

chết muôn phần yểu điệu

trưa thăm họa thất đinh cường,

cùng toại

 

về đây

ngứa cổ. ho khan

vào hôm se lạnh. tiết hàn. đương thu

bỗng dưng. nhớ quá. sương mù

nghe trời yểu điệu

vàng nhu áo quỳ

người thiếu nữ trên đồi. thi

cúi nhặt bông cỏ đang thầm thì. châu

đầu. lưng và lưng. mềm. đâu

con mắt suối ngả soi lầu dưới khe

về đây chợt bóng e dè

thấy đi mờ nhạt

ngoài kia

một mình

 

những bản đàn

dấu lặng

 

Những chuyến tầu xuôi nam hú hồi giã biệt đêm-mưa-hư-linh

đêm nghe Linh Phương những bản đàn dấu lặng

chợt nhớ ra một buổi chiều xanh xưa sương khói

con chim nhỏ đứng trên vai cầu

ngó xuống giòng sông

lặng lẽ

 

Không nhìn ra nữa đâu là trăng đâu là tóc

năm xưa mắt biếc

hình như đã lâu lắm rồi

những sợi tơ trời không còn bay trên tóc người chớm hạ

vai áo rồi mong manh

trắng chìm cơn mưa hồi vọng

thuyền đi thuyền đi xa

vút hồng đôi cánh.