Hoàng Xuân Sơn nổi tiếng trên cõi thơ đã nhiều thập niên kể từ thời Quán Văn ở Văn Khoa. Nổi tiếng với thơ lục bát cách tân và nỗ lực làm mới thơ không ngừng nghỉ, cả về tu từ và ý thơ. Người đọc từng mê với Huế Buồn Chi và Thơ Quỳnh của họ Hoàng, đúng như nhận định của Phan Tấn Hải: “Đó là một dòng thơ sang trọng, quý tộc trong cõi đời rất bình thường này. Và những hình ảnh cực kỳ thơ mộng trong chữ đã biến đời thường này trở thành một cõi thơ dị thường, tinh khôi. Thơ Hoàng Xuân Sơn lúc nào cũng thế, như trong cõi mộng, một nơi ẩn mật của ngôn ngữ.”
Sau đây Trang Thơ xin trích dẫn vài bài trích từ các thi tập của Hoàng Xuân Sơn.

SAO KHUÊ

quỳnh hương một đóa

vùi lau lách

 

Chiều ba mươi tết lạnh, về không

nắng ở trên mây rụng cuối lòng

nhà ai tiếng pháo mơ hồ vẳng

em từ âm vọng buổi tàn đông ?

 

Cuối một năm hay cuối một đời

cuối thời trai trẻ biết rong chơi

từ đây nước đã khô thành cát

hết một con sông mạch máu người

 

Bóng lạ gương soi buồn lặng thấm

sầu che tóc rũ mắt không hồn

nắng biệt bên trời mây chợt trắng

lòng đêm cao tới mộng vô thường

 

Hết một năm có gì rộn rã

vậy sao lòng vẫn thấy dửng dưng

màu xanh giẫy chết trên cành lá

tình ái ban sơ khép nửa chừng

 

Khói sóng chưa tan đường mịt gió

chiều đi quanh một vẻ thờ ơ

bóng đuổi tinh vân dài mấy phía

đời khôn nguôi một phút ơ hờ

 

Rồi sẽ không tìm ra nữa đâu

ngày xanh ôm mặt nhật qua cầu

quỳnh hương một đóa vùi lau lách

cồn xa cát lạnh biết nằm đau.

 

Xem thêm:   Trần Nguyên Đán

thu vàng phố cũ

 

Khi lá rừng phong dần đỏ thắm

anh nghe hương nồng bánh diệp thoảng quanh đây

ôi những mùa thu rực rỡ xứ người

anh vẫn nhớ vẫn mơ mỗi độ thu vàng phố cũ

nhớ những con đường hoàng hôn tím nhẹ

áo trắng ai đi dáng đẹp mơ hồ

gót nhỏ thì thầm, guốc mộc đơn sơ

như ghi dấu một thời anh mộng tưởng

Anh còn nhớ cả một trời mây thầm lặng

con sông nằm khuất lấp bóng mù sương

buổi sáng ra đi chưa có nắng trên đường

nghe hơi lạnh phả vào hồn thích thú

Anh còn giữ

xác bướm lồng trong trang sách cũ

từng cánh hoa yêu ép vở học trò

từng buổi tan trường đưa đón vẩn vơ

theo ai đó mà ngại ngùng thăm hỏi

mùa thu trở về với hồn thơ vụng dại

ôm mộng thi nhân làm đẹp cho đời

hè phố gieo mòn những bước đơn côi

đi thơ thẩn như mây chiều lạc lối

Anh muốn hỏi

một đời người có bao nhiêu lần thay đổi

con tầu đi không ghé mãi ga nào

đâu ngờ hoa bướm vẫn xôn xao

trong trí nhớ mùa thu vàng chốn cũ

chiều nay đứng dưới hàng phong rực rỡ

mà ngỡ rưng rưng màu huyết phượng năm nào …

 

thơ quỳnh.

sau chiết mi

 

người gùi một bóng nâu non

đèo thân tráng bạc hạo tồn lưu ly

người vàng thao đẹp dã quỳ

tòng khuyên bút nhọn trầm mi đọa tình

ngồi. người ở phía lặng thinh

nghe đau rã thấu dạ quỳnh khúc hương

cái bóng cù thân lên đường

mùa an hựu giữa vô thường lục lăng

 

phật độ xuống. người tru lên

quỷ ma ở giữa hú rền

liên như

thưa em

chiều đã mỏi nhừ

bàn tay khái niệm tu mi

chán chường

bây giờ mình biểu tình suông

thì ma vẫn quỷ

thì buồn

vẫn

dưng

 

Xem thêm:   Phạm Ngọc Lư

ghi trong ngày mới

 

cây xõa tóc

xuống vai

vò nhàu mùi hương bạch đàn

chiếc cổ thiên nga

sông núi phai màu

linh hiển

tháng giêng. con giống nằm phơi thóc

trắng hai đồng tử lâm sàng

chết ngọt đứ đừ

trăng kiếm thức

15 phút tới giờ hỗn mang

anh không còn tin vào những trận nháy mắt

cuộc hành trình bay vút mi cong

kéo khói mù mịt

những con tàu khởi hành

từ một thang điểm vệ sinh

không còn văn bản không còn thơ

miếng cơm cháy nguội

những đồng bạc lanh chanh

gặp một người đồng hương nói tiếng lèo

tết năm nào em trôi giạt?

cứ mở một nụ cười

như chiếc zipper vừa kéo khóa