Một lần nữa Trang Thơ xin được đến với thơ Hoàng Trúc Ly. Anh người gốc Huế, tên thật là ĐINH ĐẮC NGHĨA, sinh tại Đà Nẵng năm 1933, mất năm 1983. Hoàng Trúc Ly có hai tập thơ xuất bản: Trong Cơn Yêu Dấu 1963  và Tuyển Tập Thơ HOÀNG TRÚC LY 2013.

Thi sĩ HOÀNG TRÚC LY làm thơ rất sớm, ngay từ thời còn đi học. Những tờ báo đầu tiên có đăng bài của anh là NGUỒN SỐNG, CẢI TẠO… Giai đoạn này, thơ anh mang âm hưởng của thời kháng chiến nhất là của QUANG DŨNG. Đến tập thơ Trong Cơn Yêu Dấu ra đời, Hoàng Trúc Ly đã tự xác định cho mình một bản sắc riêng, một bản sắc tài hoa. Thơ anh càng về sau càng có nhiều sáng tạo mới lạ, nhất là ở thể thơ lục bát với thi ngữ gợi cảm nhiều hình ảnh nhục tình. Hoàng Trúc Ly muốn thơ mình vừa bình dị vừa tân kỳ bằng cách thể hiện một ngôn ngữ thơ sinh động, mang một ý nghĩa mới. Suốt đời mình, thi sĩ họ HOÀNG chỉ tha thiết và gắn bó với thơ. Những năm sau cùng, ông sống cô độc và khốn cùng cũng như bao nhiêu nhà thơ khác còn ở lại quê nhà. Ông qua đời trong một tai nạn giao thông tại Sài Gòn, ngày 23/12/1983. Hoàng Trúc Ly một thời là bạn của Sao Khuê. Hôm nay, tưởng nhớ bạn xin đăng lại một số bài thơ đặc sắc của anh.

Xem thêm:   Ngô Thị Ý Nhi

SAO KHUÊ

ca sĩ

 

từ em tiếng hát lên trời

tay xao dòng tóc, tay mời âm thanh

sợi buồn chẻ xuống lòng anh

lắng nghe da thịt tan tành xưa sau 

 

nghĩ về tỳ-bà-hành

 

mùa xuân còn gì thưa em?

sáu dây rét mướt chưa mềm trăng khơi

cô đơn đỉnh núi gần trời

nghiêng vai xin khoác nụ cười áo xanh

 

hàng cây bên đường

 

Người yêu xõa tóc tròn vai

Nửa đêm da thịt quên cài áo khuya

Xác thân rã mục lời thề

Mùa đi lá rụng đường về xuân thu

 

vĩnh biệt

 

Rồi mai khởi sự xa đời

Chuyến xe trăm tuổi đưa người nghìn năm

Trăng sao bốc cháy chỗ nằm

Áo xanh mây lá vết bầm núi non

 

nhân dạng

 

Tôi còn yêu cho biển còn xanh

Mây còn bay cho chim chắp cánh

Ngựa què rồi em cỡi lưng anh

Tôi cứ yêu, khốn nạn, cứ cười

Chim cứ bay cho mây gãy cánh

Em chết rồi ai ám sát tôi

Tuần báo NGHỆ THUẬT số 19

 

 

nằm mộng thấy nữ sinh

(tặng HOA của trăm hoa)

 

Ta từ giấc mộng bước gần em

Ðường phố đầy trăng hay mặt trời chìm

Ô hay con gái bay nhiều quá

Hai cánh tay mềm như cánh chim

Như cuống của hoa như cội của cành

Em đến bao giờ là em của anh

Thôi đã vô cùng cô liêu bóng cả

Như chim xa rừng tội nghiệp rừng xanh

Tuyệt mù giấc mộng mỏng như sương

Vai áo hào hoa tê tê bụi đường

Ra đi ta đắp lên sông núi

Trời rộng sông dài nỗi nhớ thương.

 

Xem thêm:   Lê Chiều Giang

Tập san VĂN số 125

nỗi buồn

chung thân

 

Tay hong nắng sớm mù khơi

Người yêu trong mắt tình chơi vơi tình

( Hằng Yên Phương )

 

Như sườn non ngựa hồng giấc ngủ

Em vút roi từng sải ngựa  phi

Như thân trâu cánh đồng ấm cỏ

Chỉ vì em xỏ mũi lôi đi

Như mặt trời tung hô ánh sáng

Em tóc bay từng sợi mù sương

Như trăng ngừng giăng tiếng sáng

Chỉ vì em cõi lòng sáng trăng

Như tà áo thiên thanh làm chứng

Em mắt buồn màu lá quên xanh

Như một đời mơ hồ đau đớn

Chỉ vì em không nói yêu anh

 

hoàng lan

 

Có phải vì em đang gỡ tóc

Cho mây từng sợi rối chân chim

Có phải hoa bay đầy cánh bướm

Vì em thay áo mái tây hiên

Ôi mới hôm nào như hôm qua

Tay ai bùa phép nắm đôi ta

Như nắm mùa đông hơ ngọn lửa

Cho tuyết đầu non chảy máu ra

Ôi mới hôm nào như hôm kia

Con đường chở nặng những đêm khuya

Cho nên bóng tối bay thành khói

Ánh mắt mờ sương lạc lối về

Ôi có hôm nào là hôm nay

Anh ghen vì gió đã choàng vai

Em đi như vẽ trên đường nắng

Em nói như đàn trong miệng ai

Anh là dòng sông mơ chín suối

Em là mặt trăng thèm mặt trời

Cách trở bốn mùa vây trái đất

Còn nghe đau xót thuở nào nguôi?

Tập san VĂN