Nhà thơ, hoạ sĩ, dịch giả Hoàng Ngọc Biên vừa qua đời vào ngày 16.5.2019 ở tuổi 81. Ông sinh tại Quảng Trị, nhiều năm qua định cư ở San Jose, California. Ông là người đam mê đọc sách, vẽ, viết văn làm thơ. Về thi ca, ông sáng tác không nhiều nhưng thơ ông vừa có tính trí tuệ lại pha chút trào phúng bình dân rất đặc biệt. Ông cũng đã cùng Diễm Châu dịch thơ thế giới. Sau đây, chúng tôi xin trích đăng một vài bài thơ tiêu biểu của Hoàng Ngọc Biên như một tưởng nhớ gởi ông. SAO KHUÊ

bi ca viết trước

 

hãy để lại một chút anh

trong mây chiều

trong cây lá, lề đường – xóm chợ

sân banh

một chút anh bên hồ cá lênh đênh

chút hoa bèo xanh thẫm

chút anh trên nền tường loang lở

tháng năm

những ngã ba ngã tư đèn

con hẻm cắt ngang

góc vườn sâu

chiếc ghế cũ bạc màu

 

để lại một chút thôi

(nhưng thế gian này vẫn sẽ còn chỗ)

cái vui buồn chợt đến chợt tắt

một chút quắc mắt

một chút trợn tròng

một chút người lòng thòng lãng mạn

đầu mãi vùi trong sách vở

bút nghiên

 

để lại một chút thôi

cái vui buồn ồn ào quanh tiệc rượu

bạn bè loanh quanh nhấm nháp

nỗi đau

chút mây xanh may thay còn ở trên đầu

lan trắng đậm những khúc

tuyệt vọng

 

để lại một chút một chút thôi

bụi sách vở bụi bút nghiên

một thời

 

để lại quanh đây hãy để lại

chút lãng mạn chút điên

để mai này khi thay mặt chính quyền

đến tiễn anh

chú công an còn nhớ những anh chàng râu tóc

một thời ra vào

không làm gì

chỉ làm mất ngủ cánh ta…

 

hãy để lại chút lan vàng

trong mây xanh – lá đỏ…

salt lake city, 14. 07.04

Xem thêm:   Nguyễn Tôn Nhan

 

biên thư thăm sức khỏe ông bạn già ở london

 

ngày hôm qua nổi hứng

ta vác cái già đi coi hát bóng ở san jose

trời lạnh cắt da

lạnh như lần ta vừa đi vừa chạy

trên đường phố tokyo

rồi tạt vào một rạp hát coi

the exorcist với mark

lạnh như lần bên nhà

ta đi o cangaceiro với bạn

lần thứ n

ở lê lợi sau chợ bến thành

như lần ta ghé coi swalk melody

(sealed with a loving kiss)

ở tân phố với cô che

mò mẫm trong tối rồi thả mình xuống ghế

thở phào

“hơi con người thế mới biết ấm làm sao…”

 

la valse dans l’ombre…

những năm năm mươi

chuyến xe buýt saigon-nancy-cholon

buổi cuối ngày

lúc nào chẳng đầy khách

ôi những năm năm mươi

đồng bạc xé làm đôi…

phim lãng mạn

lăn lóc bên phim linh tinh

thiên địa

nuôi thằng bé nhà quê tập ăn tập nói

những âm thanh nam bộ lao xao

như tiếng chim buổi sáng

trên các lùm cây

thành phố thời ấy như một bầu máu nóng

chảy khắp các ngả đường

luân lưu tự nhiên

chẳng cần đến

những bình thông nhau

saigon 1953

kỷ niệm của ta

giàu không có chi để gọi giàu

nghèo cũng chẳng có chi để gọi nghèo

chen trong tiếng leng keng tàu điện

đỗ ở trạm nancy

những chiếc xích lô máy trên đường galliéni

đánh thức

cả đại lộ trần hưng đạo giữa giờ khuya

chỉ vì trong chỗ xăng pha nhớt rẻ tiền

có lẫn chút hạt bụi vô duyên quá đáng

 

la symphonie inachevée

la chanson du souvenir…

này lão bạn già

bao nhiêu năm cùng ta đi vào đi ra

chờ đợi một lão godot đồng bóng

mãi không thấy đến:

mấy câu viết nhăng viết nhít

chẳng thể là kiệt tác để đời

(câu nào thơ thẩn quá đọc không

cứ thoải mái bỏ băng đọc câu tiếp)

chút xinê xưa

để làm tăng sức khoẻ

bây giờ

 

có người đã

đi qua đời sống

 

có ai đi qua cửa sổ

mưa lất phất dưới đèn đường

con chim bay qua cửa sổ

núi xa tỏa trắng đêm

 

có người đi qua cửa sổ

nhát dao chém mất nửa không gian

nửa mưa lất phất dưới đèn đường

nửa đêm xanh ngả trắng

 

tiếng chim xa lạc mất mấy cung

 

có ai đi qua đời sống

phả hơi ấm một nửa không gian

nửa lất phất mưa lạnh dưới đèn đường

 

nửa nhếch nhác rừng cây thủy mạc

 

có người đi qua đời sống

nhát dao chém mất nửa bầu trời

 slc, 3.2003

Xem thêm:   Ngô Nguyên Dũng