Sinh tại Hội An, Quảng Nam. Hiện sống tại Hoa Kỳ

Từ năm 1960 đến nay, có thơ trên các báo Sài Gòn và hải ngoại

*Trung tâm Văn Bút Việt Nam trao tặng Giải Thi ca năm 1970

Thơ đã xuất bản:

Thơ Học Trò (1965)

Trái Tim Còn Lại (1971)

Qua Mấy Trời Sương Mưa (1999)

Cho Dẫu Phù Vân (2012)

Là sĩ quan QLVNCH. Sau 30 tháng 4 năm 1975 đi học tập cải tạo. Sang Mỹ định cư tại thành phố Memphis, tiểu bang Tennessee, Hoa Kỳ.

Nhà phê bình Nguyễn Vy Khanh nhận định: “Đọc thơ Hoàng Lộc người ta dễ cảm với thơ ông, dễ mở lòng ra với tâm sự ông, dễ bồi hồi và nao buồn theo dòng đời trôi nổi. Khi viết về nhân sinh cũng như tình yêu, có bề sâu tư duy, đồng thời có kỹ thuật, chữ dùng đặc biệt, thơ vừa có hồn vừa có âm điệu riêng. Hoàng Lộc đã thành công đưa người thưởng thức nghệ thuật vào thế giới riêng của ông…” Đúng vậy, thơ Hoàng Lộc, phần lớn là thơ tình yêu, âm hưởng cổ điển thỉnh thoảng xen ngôn ngữ của đời thường,  gợi nhiều cảm xúc trong lòng người đọc. Sau đây là vài bài tiêu biểu. SAO KHUÊ 

chuyện tây hiên

 

từ trong cổ lục

em là tiểu thơ

lòng quen khuê các

tây hiên đứng chờ

 

ta, thằng phiêu lãng

nghe đồn sang chơi

mới nhìn đã sảng

ơi em tuyệt vời

 

Xem thêm:   Những người trẻ

rượu hồng một chén

tình trần thẳm sâu

quan hà nửa chén

bỏ em bên lầu

 

mịt mù cõi thế

ngơ ngẩn đường chim

công hầu coi nhẹ

nhớ màu mắt em

 

về tây hiên cũ

nghe mưa đầu sông

tóc em hà xứ

đời ta tang bồng

 

thơ tình cuối đời

 

Cuối đời còn một trái tim

Chôn theo cũng uổng đành đem tặng người

Trông vô chóc ngóc em ngồi

Mái tâm thất đã quá thời tàn xiêu

 

Cuối đời đàn khảy không kêu

Năm cung với bốn dây, chiều lạnh tanh

Thương em gấp rưỡi thương mình

Bên sông có khóm lục bình chìm mưa

 

Cuối đời còn nửa trang thơ

Nửa chừng ngâm, nửa chừng như khóc thầm…

 

chim hót sớm mai

 

có những sớm mai vừa thức dậy

nằm nghe chim hót trước sân nhà

con chim ở Mỹ hót tiếng Mỹ

mà lời chim lại rất quê xa

 

anh nhớ vô cùng anh trẻ thơ                                     =

chim đầu cây ổi hót ban mai

là khi mẹ thức lo về chợ

vẫn gọi anh mau dậy học bài

 

mới đó mà anh đã bạc đầu

và anh cũng đã phải mồ côi

mẹ cha đi hết – quê ngàn dặm

còn cứ lang thang mãi xứ người

 

có lắm đầu ngày anh thức dậy

một mình nằm nhớ mỗi chia tan

con chim Mỹ thì hót tiếng Mỹ

anh vẫn nghe đầy ắp Việt Nam

đoạn đành đời nhau

Xem thêm:   Lê Thánh Thư

 

em ở miền trung dạt xuống nam

mấy đông còn lạnh bấy mưa phùn

ta theo đã lắm mùa sông rạch

đành tóc bay mù nắng Cửu Long

 

em lấy chồng xa bỗng sắt se

Quảng Nam lời biển gió nồm quê

những hôm chiều xuống bên song cửa

em vẫn buồn riêng một lối về

 

ta cũng tang bồng phơi áo lính

cũng chưa quen lắm nỗi quê người

gặp em cùng có trăng châu thổ

trên mắt đồng hương lặng lẽ soi

 

hai đứa bất ngờ chung viễn xứ

hiểu nhau – cất giữ một chân tình

phương nam trời đất nuôi lưu lạc

mà vẫn đời nhau cứ đoạn đành…

 

gửi bạn và em

 

bè bạn hỡi đừng bỏ ta đi nữa

tuổi càng cao hiu quạnh quá chừng chừng

những bạn học bạn văn bạn lính

nhớ từng thằng con mắt cứ rưng rung

 

em cũng thế đừng bỏ ta vất vưởng

xứ người ta cũng lắm bến sông buồn

nửa vầng trăng đã nép mình sau núi

nửa vầng còn, soi được bóng em không?

ta cứ phải chiều chiều ngồi nhớ bạn

rượu còn đầy, không uống, chịu môi khô

vẫn gắng sức nấng nuôi tình trễ muộn

viết câu thơ quá lắm những mơ hồ

 

bè bạn hỡi chờ đi chung một lượt

đừng hao thêm nữa đó, ráng vì nhau

em cũng ráng vì ta thêm ít bữa

cùng che cơn gió lạnh thổi bên cầu.