Chúng ta đã một lần giới thiệu nhà thơ Đoàn Vị Thượng. Anh sinh năm 1959, tên thật là Trần Quang Đoàn, vừa mới qua đời đầu năm nay. Thơ Đoàn Vị Thượng được bạn đọc nhiều độ tuổi yêu mến. Là người gốc Huế, lại sống suốt thời niên thiếu ở Quảng Ngãi, lớn lên lập nghiệp tại Sài Gòn, thơ anh có nhiều ý vị, những cảm xúc hồn nhiên tuổi mới lớn và cả độ trầm lắng suy tư sau khi đối diện với chìm nổi của cuộc đời. Sau đây là một vài bài tiêu biểu.

SAO KHUÊ

hoa lồng đèn

 

Ô hay cây lồng đèn

Ai đặt tên khéo nhỉ

Những cánh hoa bé tí

Như đèn thắm, đỏ ơi

 

Rẽ tóc lá xanh ngời

Hoa cài đều như lược

Một bầy ong đánh thức

Ðến rước đèn đi chơi

 

tạ lỗi giấc mơ

 

Tôi đã thấy gì trong giấc mơ đêm ấy

Thấy cây khô trơ trụi, lá đâu rồi

Cây chết mất – Và em không sống nữa

Một nét cười ngưng đọng ở trên môi

 

Tôi đã thấy gì trong giấc mơ đêm ấy

Thấy em đang sánh bước với người nào

Vai kề vai, hai người không che đậy

Nét thân tình trong ánh mắt đổi trao

 

Tôi thấy gì trong giấc mơ đêm ấy

Thấy xa xăm hư ảo một chân trời

Em mờ tỏ, em cũng là ngọn khói

Lơ đãng vờn cay nghiệt trong mắt tôi

 

Nhưng tiếng lá rào đã lay tôi thức dậy

Kìa cây xanh óng ánh nắng đầu ngày

Ai gõ cửa? Chính là em, ùa đến!

Tôi ôm choàng hạnh phúc ngập vòng tay

 

Xem thêm:   Nguyễn Lương Vỵ

tiếng chim

 

Chung nhau một buổi tan trường

Em e thẹn lắm, tôi thường bâng khuâng

Ðường về rải tiếng chim ngân

Lấp che bớt nỗi ngượng ngần trong nhau

 

Bầy chim nấp kín nơi đâu?

Ríu ran như thể bắc cầu âm thanh

Mỗi người mỗi phía tìm quanh

Ðường chung mà lại hoá thành… đường riêng

 

Một hôm vẳng tiếng chim chuyền

Tôi khum tay ngó, em nghiêng nón nhìn

Ðôi lòng cùng ngóng tiếng chim

Chỉ nghe rõ tiếng đôi tim bồi hồi…

 

còn một chút

hương bay

 

Tóc em dài tuổi mười lăm

Giấu riêng trong cặp chiếc khăn học trò

Hương ngọc lan trắng thơm tho

Ðừng ai theo bước hỏi dò: hoa đâu?

 

Thương hoài ghế gỗ bàn nâu

Ấm hơi bè bạn chum đầu sớm trưa

Che chung một tấm áo mưa

Ðạp xe thơ thẩn lúc mùa thu sang

 

Chân đi từng bước khẽ khàng

Nắng sao rộn rã ngập vàng lối em

Guốc đừng khua rộn cả lên

Sợ ai ngồi sẵn bên thềm đợi nghe

 

Tuổi mười lăm có khoe?

Buông dài mái tóc em che má hồng

Trời xanh cho mắt em trong

Mây se lụa trắng hơn không, áo này?

 

Ðoá hoa trong chiếc khăn tay

Giữ riêng một chút hương bay thì thầm

Còn thơm hoài đến xa xăm

Em từng có tuổi mười lăm của mình.

 

Xem thêm:   Các nhà thơ nữ

xin lỗi em

 

Xin lỗi em, vì một lý do nào

Thềm nhà tôi vắng tiếng chân em bước

Thì lúc ấy – lối đi ngoài cổng trước

Tôi vẫn tin, cỏ chưa vội lấp đầy

Cỏ độ lượng cỏ cần biết rõ

Tôi có gì em đến nỗi làm ngơ.

Xin lỗi em, vì một lý do nào

Em vờ vĩnh than phiền tôi đủ tội

Thì lúc ấy – Tôi vẫn tin – Bóng tối

Chưa nhuộm đen được hết trái tim mình

Muốn thật biết ai mới là gian dối

Xin hãy chờ phán xét của bình minh

Còn nếu em quả thật muốn xa tôi

Người mới đến rủ em quên người cũ

Xin cứ nói đi, đâu cần gieo tiếng dữ

(Ai chưa yêu chưa cảm thấy mình hiền)

Tôi chỉ mượn câu thơ này nhắn nhủ

– Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.

 

nhớ lại, đừng quên

 

Bỗng nhớ lại con đường ta đã dạo

Cây co ro treo lá rét mùa đông

Tay em ấm cớ gì ta dại dột

Lỡ buông ra, sơ ý, lá rơi thầm

Bỗng nhớ lại những ngày xuân êm ả

Mới quen nhau tôi chẳng dám thăm nhà

Cứ quanh quẩn bên đường như mất trộm

Trái tim mình, ai lấy kiếm chưa ra

Bỗng nhớ lại cơn mưa chiều tháng bảy

Ta chia tay không rõ lý do gì

Chưa thấm thía những dòng mưa khi ấy

Là những dòng mùa hạ sắp chia ly

Bỗng nhớ lại …mọi điều sao giản dị

Tôi như em vụng dại đến đau lòng

Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ

Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không ?