Nhà thơ Đặng Thị Quế Phượng (tên thật và cũng là bút hiệu) sinh năm 1957 tại Sài Gòn. Cựu học sinh  TH Ban Mê Thuột 1968-1975. Định cư ở Bỉ từ 1983. Cộng tác với tạp chí Làng Văn. Trang Facebook Hồ Đình Nghiêm cho biết: tập thơ đầu tay của Quế Phượng in tại Đức vào năm 1991. Bìa và tranh minh hoạ do chính tác giả tự trình bày (cô từng tốt nghiệp Mỹ thuật). Và rồi… rồi thì chẳng còn nghe ra âm hao.

Nhận định về thơ ĐT Quế Phượng nhà văn Vĩnh Hảo từng viết : Giọng thơ cô thật tự nhiên. Không cố ý dùng những chữ cầu kỳ như một số nhà thơ khác. Ý tưởng thâm trầm, chững chạc. Cô có vẻ như một người sẵn sàng thả mình vào nỗi đam mê nhưng không phải là dễ dàng đánh mất bản lĩnh của mình. Trong tình yêu, cô lãng mạn một cách hiền lành. Trong cách tiếp cận với đời, cái nhìn của cô xoáy vào tận bề trong của đối tượng: nhìn được những cái thật sâu nơi những cái thật cạn và thật cận kề. Ý thơ nhờ vậy mà tràn trề, khơi động cho sự chảy trôi tuyệt vời của một dòng thơ đẹp sáng, lung linh. Trong thơ, Quế Phượng hiện  thân là một cô bé lẩn tha lẩn thẩn, dù ở bên này hay bên kia bờ đại dương, nơi phố thị hay nơi núi đồi cao nguyên. Cái lẩn thẩn đi quanh những cái thật gần mà chẳng ai thấy. Ly tách. Cửa kiếng. Quầy hàng. Bình hoa trắng. Và đặc biệt, tiếng nhạc. Vâng, tiếng nhạc đối với cô thật cần thiết, và luôn luôn tha thiết. Tiếng nhạc ấy đệm nhẹ nhàng vào thơ cô, tạo nên bản sắc riêng của một tâm hồn nhạy cảm, rất đàn bà mà cũng rất thủng thỉnh thong dong…

Xem thêm:   Trần Hữu Dũng

Sau đây Trang Thơ xin gởi đến bạn đọc một vài dòng thơ của ĐT Quế Phượng. SAO KHUÊ

phượng

 

hoa kia rũ xuống không lời oán

sao đám ve sầu mãi tiếc than

 

Xuân

Ban-mê-thuột

 

Những dây đàn lục huyền

Không dưng mà rộn rã

Dịu dàng rồi bâng khuâng

Trong hương xuân êm ả

 

Gỗ lạnh trên thân đàn

Không dưng thôi buồn bã

Âm thanh nghe thật lạ

Êm đềm lẫn thiết tha

 

Những cành khô ủ rũ

Chợt tươi mạch nhựa tràn

Trên những lá cao su

Óng ả sắc nâu vàng

 

Và rất ư dịu dàng

Chừng như là ru ngủ

Cả đất trời mang mang

Hoa cà phê nở tràn

 

Cả hồn xuân rung động

Trong cánh bay nhịp nhàng

Của loài ong lãng mạn

Rắc hương lừng không gian.

 

những lần ly biệt

 

Đà Lạt

đầm đìa ôi những sợi mưa

theo nhau buồn bã rơi bừa chia ly

xa xôi còn nói năng gì

trông ra bốn phía sầu ghi ngập đồi

 

ở Saigon

lòng ta sao chợt nhớ

từ lúc người chưa đi

thấy trong hơi khói thuốc

một thoáng hương chia ly

 

ở Ban mê thuột

về trong mưa bụi bay bay

trông hoa cúc nở nhớ ngày tiễn đưa

xanh xao mộng mị chưa vừa

bâng khuâng đứng tựa hiên mưa nhớ người

 

ở Liège

chiều Liège tuyết rơi nhàu

chẳng mong gì gặp lại nhau cuối trời.

 

Xem thêm:   Phạm Chi Lan

những phen giã từ

 

cao đẳng mỹ thuật

giã từ sách vở thầy cô

ngày xanh như ngọc cơ hồ tím đi

 

người yêu

hôn nhau một cái bơ phờ

mối tình hữu thỉ bây giờ vô chung

yêu trong cách trở vây trùng

là gieo sai vận mịt mùng cõi thơ

 

nghệ thuật

giã từ cõi mộng la đà

về trong hiện tại thấy ta lạ đời

giã từ ba cái cuộc chơi

về trong cõi thực thấy đời ngu ngơ

 

còn lại một mình

ra ngoài quán uống lai rai

vài ly đậm nhạt mừng ai.. một mình.

 

thư gửi Ban mê thuột

 

tôi muốn hỏi một người đang ở núi

có bao giờ nghe gió nhắn gì không ?

tôi muốn biết đất trong vườn hoa dại

vừa nở được thêm mấy bụi hồng ?

 

tôi muốn biết những hoa thục quỳ hoa cánh bướm

có tươi vàng rực rỡ ở trong sương ?

và rất nhiều hoa cỏ dại ở bên đường

vẫn âm thầm đua nở khắp đồi nương ?

 

tôi muốn hỏi những dãy đồi thinh lặng

mộng mơ gì sau những lớp mù giăng ?

tôi muốn biết những hoa cà phê màu trắng

có thoát hồn trong vằng vặc những đêm trăng ?

những người xưa cũ đi đâu đó

có bao giờ thoáng nhớ đến ai không ?

những hôm bão rớt mưa to nhỏ

mưa có làm xanh những má hồng ?

tôi vẫn nhớ chỗ người yêu tôi ngủ

trên đồi cao cỏ mọc rất thong dong

tôi muốn hỏi những con đường đất đỏ

ngõ lên trời chẳng biết có gần không ?