Đặng Tấn Tới là nhà thơ nổi tiếng của Miền Nam trước 1975 với những thi phẩm Lễ Tấn Phong Tình Yêu (1962), Tâm Thu Kinh (1970), Thi Thiên (1973)… Sau 1975, ông ít viết hơn. Đặng Tấn Tới qua đời tại Sài Gòn năm 2017. Thơ Đặng Tấn Tới theo phong cách xưa nhưng vẫn có những nét tài hoa riêng. Như Mang Viên Long nhận định, “Mối cảm thông trong thơ anh giữa người xưa & người sau & người nay thật mênh mông, man mác; có gì như còn vướng vất nỗi bâng khuâng, chất chứa bao hoài niệm, bao nhớ nhung, bao niềm ước mơ đồng cảm huyền nhiệm chưa thể giãi bày trọn tình…” Ngoài ra thơ Đặng Tấn Tới còn ẩn chứa nỗi cô đơn lạc lõng giữa cuộc đời biến động bên cạnh nỗi xót xa cho bè bạn muôn phương. SAO KHUÊ

không đề

 

Những lời mặt nước chân mây

Ðã vầy cuộc máu, đã đầy tủy xương

Giữa Không có một Con Ðường

Ðất trời từ đó vẫn thường lại qua

 

Mới hay đất đá là nhà

Mãi còn rộng mở cửa ra vô cùng

Hỡi ơi! một cuộc chơi chung

Mà trong chốn ấy hình dung riêng nhiều

Thời gian đồng vọng tiếng kêu

Ðó mây vô sắc lộng triều vô thanh.

 

tình cát bụi

 

Một ít tơ xanh rụng tóc h

Nơi đâu nghĩa trắng hư vô

Bao nhiêu gương thắm đằm gương nước

Soi đến không cùng đất bạc thô

 

Mỗi ngày tôi vẫn đến bên chân

Thả chẳng xa và nắm chẳng gần

Ðôi mảnh thơ hồng hương đắm đuối

Ơi tình cát bụi mãi còn ngân

 

Xem thêm:   Ngô Tịnh Yên

mầu xứ sở

 

Tôi còn lại bên bờ non biển thẳm

Ðợi bao lần xa mất giữa trăm năm

Sầu hoang loạn xứ sở nào bước gặp

Mạch thơ mầu cổ lục mắt đăm đăm

 

Người từ buổi lên đường mang lửa đốt

Gió sương mùa thao thức mầu long lanh

Sông reo sóng trường sa hồn phiêu hốt

Dội điêu tàn biền biệt xuống xuân xanh

 

Tôi nay đứng trên đường thương thế kỷ

Ngả mười lăm mười bảy đã qua nhanh

Lời mời gọi vô cùng cơn lâm lụy

Ánh hoa đời ngời rạng suối tình anh

 

thu tâm

 

1.

Thu già len cốt tủy

Cựa hạt máu bao trăng

Vắng cao đường ảo dị

Lồ lộ bụi trần lăn

 

2.

Áo thơ mầu lạnh bạc

Thân cố thổ niềm đau

Tin nhau rừng biển lạc

Trầm tịch máu mưa ngâu

 

3.

(Vũ lãnh hương hồn điếu khách thơ Lý Hạ)

 

Ðèn lạnh nghiêng lòng sách

Chữ rơi vàng lá đưa

Người xa thu bước quạnh

Ðồng vọng tiếng ma xưa.

 

4.

Ẩn thân cùng cát bụi

Bạc trắng cả sầu đau

Làng mây thu nhóm củi

Lửa rực đỏ gò lau.

 

5

Tình thu gầy dáng núi

Sông máu dậy nguồn đau

Lửa riêng trời gánh củi

Lòng rỗng mấy vồng rau.

 

cát bụi thơ

 

Ðây xương máu còn xanh sông núi

Nọ linh hồn vẫn suối tình mơ

Bao nhiêu bước mất, chân chờ

Gặp hoài trong cát bụi thơ tuôn trào

 

Xem thêm:   Nguyễn Thị Khánh Minh

trước đèn khuya

 

Việc vặt trong ngày vừa tạm yên

Khuya chong đèn nhỏ sáng trời riêng

Còn nuôi một điểm hồng trang trắng

Bút mực về xa, nồng lửa thiêng

 

ngày sau

 

Ði vào mây nước thẳm

Còn hạt cát vu vơ

Ngày sau ai nắm được

Cảm thật đến ban sơ

 

gởi người xưa

đã để lại

cho người sau

 

Tài tử duyên còn gặp

Thất thanh cười khóc nhau

Trăng tình chung chảy máu

Hừng hực lửa thơ mầu

 

hoa vassika

 

Hoa rơi từng cánh úa

Phấn lụa mặc lòng mơ

Hương tình đâu bén nữa

Trăng sáng vườn ban sơ