đã đến

trên đồi ba mốt

nắng

và gió lào

gọi tên

bốn mươi lăm năm

áo xưa đã rách

trăng xưa. bạc màu

vẫn còn hai cái bóng

quỳ khóc

buổi chiều. của cỏ khô. và mây xám

những bông hoa vàng mang từ thành phố

những trái táo

chung quanh là chiến xa. và trực thăng. han rỉ

nước mắt. chiều rơi

chiến tranh đã đi qua

nhưng những vệt máu khô

còn trong nắng chiều. và trên mặt người

trong dúm đất

nhớ người anh hùng một thuở. đã nằm lại trên đồi này

cùng nhiều người khác. bạn và thù

xứ lạ

bát cơm ăn cũng khác

giải oan. xin chia hết. hồn ơi

chiều nay

những cánh bướm vàng mã

bay lên

đưa người qua biên giới

về lại bến sông xưa

về lại bến sông xưa

Bài thơ viết vào tháng Năm 2016. Ngọn đồi trong thơ có tên là đồi 31 ở tận Hạ Lào, nơi bà Trần Thị Mai cùng người con út Nguyễn Việt Xa vượt đường dài ngàn dặm đến tưởng niệm Ðại úy Nguyễn Văn Ðương đã hy sinh bỏ mình tại đây. Tin trên báo ngày nào ghi nhận: Ðại úy Ðương là Pháo Ðội Trưởng Pháo Ðội B của Tiểu Ðoàn 3 Pháo Binh Nhảy Dù. Trong cuộc hành quân Lam Sơn 719, tháng 2 năm 1971, tiểu đoàn 3 Dù trấn đóng đồi 31 vùng Hạ Lào. Theo ghi nhận của nhà văn Phan Nhật Nam, vị trí Ðồi 31 của Tiểu Ðoàn 3 Dù được Pháo Ðội B3 Pháo Binh Dù do Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương chỉ huy yểm trợ. Vòng đai cực Bắc của Biệt Ðộng Quân bị tấn công trước; tiếp vị trí Ðồi 30 của Tiểu Ðoàn 2 Dù bị công phá. Cuối cùng, chỉ còn lại Căn Cứ Ðồi 31 giữa vòng vây của một sư đoàn Bắc Việt (tỷ lệ 1 chống 15). Ngày 25/2, Ðồi 31 bị tràn ngập, Ðại úy Ðương bị thương đã tự bắn vào đầu hy sinh trước khi căn cứ lọt vào tay Cộng sản Bắc Việt.

Bà Trần Thị Mai cùng người con út Nguyễn Việt Xa tưởng niệm Đại úy Nguyễn Văn Đương trên đồi Gió Hạ Lào. nguồn OVV WordPress.com

Như vậy là trải qua bao khó khăn vất vả mẹ con bà Trần Thị Mai đã đến được vùng đất xưa. Phóng viên Việt Hùng báo Người Việt thuật lại:

Xem thêm:   Một thời của sách

“Ðúng 11 giờ trưa, chúng tôi đến khu vực đồi 31. Ngọn đồi hoang vu giá lạnh. Ðất đai khô cằn, nền đất đỏ với nhiều hạt đá nhỏ trộn lẫn vào nhau. Chỉ có giống cỏ voi là còn mọc được nơi đây, ngoài ra không thấy cây cối nào khác.

“Cầm tấm hình cố Ðại úy Ðương trên tay, bà Trần Thị Mai bước xuống xe ứa nước mắt, nhìn xa xăm và nói: “Cô cảm thấy lạnh quá cháu à. Cô cảm nhận được anh Ðương đang ở rất gần đây.” Rồi bà ôm bó nhang, cùng bó hoa và bịch trái cây đã chuẩn bị sẵn mang theo, đi đến khu vực có miếu thờ. Tại đây, bà thắp nhang, bày các thứ ra làm nghi thức cúng viếng. Trong tiếng gió rít trên đồi, tiếng bà thì thầm với người chồng nằm lại mảnh đất này: “Anh Ðương ơi, hôm nay em dẫn con trai của anh đến đây thắp nhang và rước vong hồn của anh về lại Việt Nam. Ðây là lần đầu tiên em đến được nơi này.”

Di ảnh cố Đại úy Nguyễn Văn Đương. nguồn Ngừơi Việt  

“Nếu anh có linh thiêng thì hãy theo mẹ con em về Việt Nam, chứ ở đây lạnh lẽo lắm anh à. Em sẽ thỉnh một nắm đất nơi đây, đem về Việt Nam để nơi Chùa, mong hương hồn anh hãy theo em về, để mẹ con em còn được thắp hương cúng thờ cho anh.” Bà Mai vừa nói, vừa bốc nắm đất bỏ vào cái khăn vải đỏ gói lại để mang về.

Xem thêm:   Em có tìm anh trên những hàng cây

“Rồi bà cầm xấp giấy tiền hàng mã, rải đều trên đất. Mảnh đồi hoang vu, cùng với cơn gió Lào thổi mạnh, khiến cho từng tờ giấy bay xa. Bà nhìn xa xăm theo những tờ vàng mã. Một mắt bà đã mù hẳn, con mắt còn lại cũng yếu mờ, nhưng bà vẫn cố nhìn ra xa, xa mãi nơi ngọn đồi 31 huyền thoại, nơi rất nhiều người lính vẫn nằm lại không trở về.

“Bà cầm di ảnh và “nắm đất” của cố Ðại úy Ðương, tiến thẳng vào ngôi miếu thờ bày mâm cơm để cúng các vong linh đã bỏ mình nơi đây, trong đó có cả lính bộ đội Bắc Việt. Bà Mai thắp hương, vái lạy, miệng cầu: “Xin chào các người lính đã hy sinh nơi đây, hôm nay tôi đến đây để thắp nén nhang kính viếng đến các anh. Tôi là vợ của người lính VNCH, nhưng tôi cũng cầu chúc cho các vong linh của người lính Bắc Việt. Chiến tranh đã đi qua, mong các anh hãy tha thứ cho nhau.” (trích Người Việt Online)

Bà Trần Thị Mai cùng người con út hốt nắm đất mang về. nguồn Ngừơi Việt

Thật là những lời đầy nhân bản. Xin để gió mang đi.

Gần một năm trôi qua. Và sáng ngày 24 tháng 2 năm 2017, nhằm ngày 28 tháng Giêng âm lịch, gia đình cố Ðại úy Nguyễn Văn Ðương tổ chức lễ cúng giỗ lần thứ 46 cho ông tại ngôi Tịnh Thất Trung Tâm, Sài Gòn. Ðây là lần đầu tiên, gia đình cố Ðại úy Ðương tổ chức lễ giỗ cho ông tại Chùa, với linh vị, “hũ cốt gió” cùng với di ảnh. “Hũ cốt gió” của ông là những nắm đất hốt trên đồi 31 Hạ Lào được vợ và con trai của ông Ðương đem về hồi tháng 4/2016, đúng với tâm nguyện của gia đình.

Xem thêm:   Về lại ngôi nhà xưa

Vậy là người anh hùng của đất Hạ Lào ngày nào đã về quê hương mình. Dù chỉ trong một cái “hũ cốt gió”. Và chúng ta xin cúi đầu trước vong linh người quá cố và tâm niệm sẽ không bao giờ quên những người đã nằm xuống cho đất nước. Bởi vì quên họ là quên hết tất cả quên hồn quên xác. Chúng ta lẽ nào quên.

TN – Tháng 3.2017