Chuyện cảm động xảy ra vào một chiều cuối năm. Cậu bé Andy ở đây dù sao cũng được ơn phước vì còn có ông chủ tiệm hoa cứu giúp, chứ không như cô bé bán diêm của cổ tích Hans Christian Andersen phải chết trong lạnh giá. NS

Andy ngồi trên tuyết, cậu bé thấy lạnh hơn từng giây một. Andy không đi ủng – thứ mà người ta vẫn thường đi trên tuyết vào mùa Ðông. Cậu bé không thích ủng và dù sao cậu bé vẫn không có ủng cơ mà. Ðôi giày vải, mỏng dính, mòn vẹt mà Andy đang mang đã có vài lỗ thủng và chúng không thể làm được việc là giữ ấm cho đôi chân cậu bé.

Andy đã ngồi trên tuyết thật là lâu rồi. Và dù cố đến mấy, cậu bé vẫn không thể nghĩ ra được món quà mừng năm mới cho Mẹ. Cậu bé buồn bã lắc đầu. “Vô ích thôi, dù rằng mình có nghĩ ra món quà gì, mình cũng không có tiền mà.”

Từ khi bố Andy mất 3 năm về trước, gia đình cậu bé suy sụp nặng nề. Ban đêm Mẹ cậu làm việc ở bệnh viện, nhưng với đồng lương ít ỏi chỉ đủ mấy mẹ con sống tạm qua ngày. Chúng còn nhỏ lắm, chẳng biết có nghĩ ra món quà gì để tặng Mẹ hay không. Thật không công bằng, bây giờ đã là chiều tối đêm cuối năm mà cậu bé vẫn ngồi đây, chẳng thể nghĩ được điều gì cả.

Xem thêm:   Một người Samaritan nào đó

Chùi những giọt nước mắt, Andy đứng dậy đi xuống phố – nơi có rất nhiều cửa tiệm. Cuộc sống thật khó khăn khi mà cậu bé mới 6 tuổi và không có bố, đặc biệt là khi mà người ta cần một người đàn ông để tâm sự.

Andy đi từng cửa tiệm này sang cửa tiệm khác, nhìn vào từng cửa sổ rực rỡ. Mọi thứ đều đẹp và ngoài khả năng của cậu. Trời đã bắt đầu tối, Andy buồn bã định quay về nhà thì bỗng nhiên cậu bé nhìn thấy một vật gì đó ánh lên trong tuyết. Andy cúi xuống: 1 đồng xu nhỏ bóng loáng dưới đất. Hẳn chưa ai có cảm giác được giàu có như là Andy cảm thấy vào lúc này.

Khi Andy nắm chặt “kho tàng mới nhặt được” của mình, cậu bé cảm thấy như có hơi ấm chạy qua cơ thể, và cậu mạnh dạn bước vào cửa tiệm đầu tiên. Niềm hân hoan của Andy ngay lập tức bị đóng băng lại khi từng nhân viên bán hàng bảo với cậu rằng chẳng thể làm gì với đồng xu nhỏ xíu đó. Cậu bé buồn bã đi ra, nhìn thấy một cửa tiệm hoa, Andy liều đứng lại xếp hàng.

Thắm Nguyễn

Khi người chủ cửa tiệm hỏi Andy cần gì, cậu bé đưa một đồng xu và e dè hỏi liệu mình có thể mua được 1 bông hoa tặng Mẹ vào đầu năm mới với đồng xu nhỏ xíu này không, người chủ cửa tiệm nhìn Andy, đặt tay lên vai cậu bé và nói :

Xem thêm:   Trên thiên đường có nho không?

– Ðợi một chút, con trai, để ta xem có thể làm gì cho con.

Khi đứng chờ, Andy ngắm những bông hoa tuyệt đẹp và cậu đã hiểu vì sao Mẹ cậu cũng như bao người phụ nữ khác lại thích hoa đến thế.

Tiếng đóng cửa sớm khi người khách cuối cùng rời khỏi cửa tiệm đã đưa cậu quay về với hiện tại. Còn lại một mình trong cửa tiệm, Andy bắt đầu cảm thấy cô đơn và hoảng sợ. Bỗng người chủ cửa tiệm lại đi ra.

Trước mắt cậu bé là 12 bông hồng đỏ thắm, cuống dài, lá xanh cùng với những bông hoa gì đó trắng, nhỏ li ti, được bọc thành một bó có dây nơ màu bạc. Tim Andy ngừng một nhịp khi ông chủ cửa tiệm đặt bó hoa vào một chiếc hộp trắng và bảo:

– Tất cả là một xu, con trai ạ.

Andy chậm chạp đặt đồng xu vào tay ông chủ cửa tiệm. Không thể là thật được! Không ai bán cho cậu cái gì với một đồng xu đâu ! Nhận thấy sự băn khoăn trên mặt cậu bé, ông chủ cửa tiệm tươi cười giải thích:

– May mắn là ta có mấy bông hoa bán với giá một đồng xu một bó. Con trai có thích không?

Lần này thì Andy không ngần ngại nữa. Ra khỏi cửa tiệm, Andy nghe thấy tiếng ông chủ nói với theo:

– Chúc năm mới vui vẻ, con trai.

Xem thêm:   Đàn chim sẻ

Khi ông chủ cửa tiệm quay về trong nhà, vợ ông hỏi :

– Ông vừa nói chuyện và đem hoa cho ai thế ?

Nhìn qua cửa sổ và chớp chớp mắt để ngăn không cho nước mắt trào ra, ông chủ cửa tiệm khẽ nói :

– Một điều thật lạ lùng đã xảy ra. Sáng nay, khi tôi chuẩn bị mở cửa tiệm, tôi có cảm giác như ai đang bảo mình hãy để riêng 12 bông hoa hồng thật đẹp vì đó sẽ là món quà đặc biệt. Tôi đã nghĩ là mình đã tưởng tượng ra, thế nhưng tôi vẫn cứ để 12 bông hồng ra một chỗ. Và ngay lúc nãy, một cậu bé vào cửa tiệm và muốn mua hoa để chúc mừng năm mới cho Mẹ chỉ với 1 đồng xu. Nhìn vào cậu bé, tôi thấy hình ảnh tôi của nhiều năm về trước. Tôi đã là một đứa trẻ nghèo khổ không biết mua gì cho Mẹ vào dịp đầu năm. Một người qua đường đã vui vẻ cho tôi 10 đô-la. Khi tôi nhìn thấy cậu bé tối hôm nay, tôi biết người đã mách bảo tôi là ai….

Tối cuối năm hôm ấy, cả gia đình người chủ cửa tiệm hoa và cả gia đình Andy nữa, không ai cảm thấy lạnh chút nào….

NS

(theo Lâm Bảo)