(Xin được dùng tên các bài nhạc của Nhật Trường- Trần Thiện Thanh cho bài thơ này, để nhớ người nhạc sỹ tài hoa và dòng nhạc kỷ niệm của Miền Nam trước năm 1975)

 

Tháng tư, anh trở về thăm BIỂN MẶN

Nước mắt nào đã khóc cho quê hương

TÂM SỰ NGƯỜI LÍNH TRẺ những đêm trường

Nơi RỪNG LÁ THẤP đã là kỷ niệm

 

Mình đã mơ LÂU ĐÀI TÌNH ÁI đẹp

Đơn sơ như HOA TRINH NỮ bên đường

TÌNH CÓ NHƯ KHÔNG là TÌNH MỘNG THƯỜNG

CHUYỆN HẸN HÒ từ đó đành khép lại

 

NGƯỜI Ở LẠI CHARLIE và mãi mãi

Hãy nhớ rằng ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU EM

Người cầm súng sẽ không bị lãng quên

Trong trái tim những NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH

 

Tình anh trao em, TÌNH ĐẦU TÌNH CUỐI

Cứ ngỡ rằng KHÔNG BAO GIỜ CÁCH NGĂN

Viên đạn sau cùng, mình anh đơn côi

GOÁ PHỤ NGÂY THƠ em buồn lặng lẽ

 

Tháng tư, hồn anh: NGƯỜI CHẾT TRỞ VỀ

Nghĩa trang Biên Hoà điêu tàn vắng lặng

Em ở đâu, nơi đất mẹ sầu đắng

Đời lạnh lùng như TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG

 

Anh vẫn nhớ thương BẢY NGÀY ĐỢI MONG

CHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANG mình gặp gỡ

KHI NGƯỜI YÊU TÔI KHÓC, làm bỡ ngỡ

ĐỒN VẮNG CHIỀU XUÂN, ANH VỀ VỚI EM

 

Anh phải đi rồi, TẠ TỪ TRONG ĐÊM

NGẠI NGÙNG thăm em, TRỜI CHƯA MUỐN SÁNG

Người lính Cộng Hoà sẽ còn sống mãi

Mỗi tháng tư về vẫn GỌI TÊN ANH  

 

Xem thêm:   Đoản khúc mùa thu

Edmonton, Tháng 4/2018

Kim Loan