Nhà thơ Phương Uy tên thật là Hoàng Lê Diễm Trang. Quê Quán: Thừa Thiên Huế. Hiện là giáo viên trường THCS Tân Hà, Hàm Tân, Bình Thuận.

Sáng tác văn thơ từ năm 1998. Đến nay đã có các tác phẩm đăng trên báo, tạp chí trong và ngoài nước.  In chung một số tuyển tập: Cứ an nhiên mà yêu, Gió chiều hát khúc tình ca, Bốn mùa yêu thương, Mùa thu rơi mênh mông… Với Phương Uy, thơ như một cánh cửa mở ra thế giới.“Khi mọi tiếng nói hay lời nói trở thành vô ngôn, thì tôi tìm đến thơ.” Ở đó là tình yêu với ngôn ngữ của nắng và lá, là nỗi cô đơn không cánh bay. Lời thơ thật đẹp như tình yêu buổi đầu dâng hiến. SAO KHUÊ

chiều

những ngày không em

 

khi em mang giấc mơ ra đi trong ngày an nhiên nắng

Anh đã đánh mất đứa trẻ trong mình từ thuở xưa xa

Góc phố lặng lờ thả trôi một giai điệu vô trùng

Chuyến bus chiều không ai đón đợi

cuốn theo gió phù hoa.

Em mang giấc mơ ra đi trên con đường không hoài niệm

Anh lơ ngơ nghe mùa rớt trên tay

bàn tay trống

Buổi chiều giận hờn không thèm trò chuyện

lê thê trôi và rớt xuống khoảng ngày.

Anh đã không kịp chuẩn bị mình cho những ngày không em ấy

Tháng năm tươi nguyên cho một sự phí hoài

cái nhìn cuối không lời ký thác

Lật nỗi nhớ lặng thầm nghe thoái hóa hư hoai.

Buổi chiều những ngày em ra đi

Mây xộc xệch bầu trời phố

Trăng nhợt nhạt mọc sớm không màu

mang nỗi hư hao.

Tiếng thở dài ngắt hụt

lẩn lút sau lời kinh nhật tụng

Anh rót niềm vô nghĩa ngày xuống rêu khan cổ họng

Những gân lá thều thào

kêu gào bằng tiếng radio cũ

mang mùi hương của quá khứ lãng quên.

Chiều những ngày không em…

 

vắng

 

Xem thêm:   Hát với trăng

Lối về. thu…

 

Ðừng mang hoa, thôi đừng hương án

Lối về thu phủ kín rồi.

Bầu trời xám nói với tôi đừng khóc.

Ðể rồi mưa vẫn, rơi.

 

Chữ biệt dạng, trang trắng ngày không động.

Sương thì buốt mái đầu,

đừng mộng mị mang về điều cổ tích.

Một chiều bước khỏi đời nhau

 

khúc vô ngôn

tháng tám

 

Mùa lặng lẽ theo mùa

rơi qua âm u tháng Tám

Bỏ lại anh lạc lõng phía câu ca không lời

Dẫu hồn nhiên đứng lơ ngơ giữa ngã tư, ngã năm, hay ngã bảy

Vẫn nghe lòng lưa thưa vắng một mình thôi.

Mùa đang bão rớt

Hiếm hoi ngày chút nắng xanh xao

mặt trời ngủ quên

mặt trời không hát.

Chút ấm áp bên em giờ cũng hư hao

Anh lạc giữa muôn phương ngã tư đường tấp nập

Lạc điệu trên tay bài thơ cũ vô ngôn

Nghe chữ nghĩa biến thiên theo mùa gió rớt

Anh lao đao.đi nốt những đoạn buồn.

Anh đã sáng lóa tình yêu bằng muôn trùng ảo tưởng

Như lũ ve gào mùa bất lực đẫm mồ hôi

Ðể một ngày thảng thốt nhớ ra

mình chỉ là làn khói xưa đi lạc

Rồi đã biến tan như chưa từng đến bên người.(*)

Ðêm hạ huyền nghe sương rũ trên nhánh trăng liềm khép mắt

Anh lẫn lộn giữa nỗi buồn và nỗi nhớ em

Nghe trên mái nhà cơn gió cô đơn của mùa áp thấp

Thổi lặng câm cơn độc thoại cũ mèm

P/s: (*) Hà Mây – Cuộc tình ấy, tự vẫn hôm qua.

Xem thêm:   Tìm trong ký  ức

phế tích giấc mơ

 

nhớ làm em?

khi cơn mưa dẫu có đi ngang qua mái vòm năm ngoái

vệt nắng vẽ hình chiếc bóng em cũng không còn lưu giữ lại

anh vẽ tên em lên cánh cửa thời gian

tràn vết xước qua lãng quên đau nhói

mùa mưa xa rồi em.

 

mở miệng làm gì em?

khi ngôn ngữ đã tự thân ẩn chứa trong nó quá nhiều lừa dối

gió đã thổi qua vụn lá tàn phai trước hiên nhà

anh chỉ là một chiến binh lạc lối

nghe cuộc tình rơi vãi tháng năm xa.

 

khóc làm chi em?

mảnh gương cũ soi ngược ngày lầm l

người nữ tù cô đơn vạn dặm đường phế tích

âm u đá xám chiều buông

níu cơn đêm đốt cháy những trận buồn

anh cởi bỏ đôi cánh mùa đông trùng trùng tuyệt vọng

nhận lại từ di ức em

một mùa bão biển

nghe lạnh ngắt vòng ôm ân điển

cởi những mặt nạ cười trả lốt cho gương

lặng câm mùa ngữ ngôn đơn điệu

bước chậm chập chùng.

 

anh trở về theo dòng gió mỏi

rêu xanh một cuộc tình buồn

cô đặc những tháng ngày có nhau

bằng giấc mơ đang mất dần ký ức…

Phương Uy