Ngày xưa, ở thiên đường xa lắc xa lơ, nàng tiên Lan Huệ ra tay nấu nướng, sắp xếp để hoàn tất một ổ bánh.

Ổ bánh bắt đầu từ mật, mật màu hổ phách óng ánh, ấm áp hơn đường (cát) trắng. Mật ngọt dịu và dễ say, đường ngọt ngay nên mau ngán. Táo, trái Adam thơm ngon vỏ đỏ hồng, nàng cắt từng miếng nhỏ rồi trộn chung với mật. Mật trộn chung với táo, miếng táo bọc mật không dính vào nhau, thiếu một thứ gì khác để các nguyên liệu kia hòa lẫn với nhau? Trứng chăng?

Nghĩ đến trứng, Lan Huệ bèn đi tìm Vương Mẫu, bà là chủ trại gà đẻ toàn trứng vàng, xin vài trái ắt Vương Mẫu rộng lòng. Tiên bà chỉ ra vườn, gà chạy lền khên ngoài kia, con tha hồ… đuổi gà, thấy con nào nằm ụ thì hẳn là sắp đẻ trứng vàng!

Lan Huệ ra vườn, rào thưa vườn trống, gà chạy lăng quăng nhưng quyết lòng lấy trứng, nàng theo một con gà đến tận ổ. Con gà mái chạy vài vòng, vừa chạy vừa cục tác liên hồi nên chóng kiệt sức, lại sắp đẻ đến nơi nên nó đành chịu phép. Tằm trả nợ dâu nên gà đẻ luôn một lúc mấy trái trứng. Tiên nữ mừng hết lớn, tay đuổi gà tay lượm trứng rồi tất tả ra về. Ổ bánh thành hình như ngay trước mắt, thơm ngon như ý nguyện.

Xem thêm:   Nhưng con Cú Tuyết di tản

Về đến bếp, tiên nữ đập trứng vào tô mật và táo. Bây giờ thì nàng có một thứ sền sệt nhưng táo vẫn rơi từng miếng. Cô gái vụng về sầu khổ, nướng có một ổ bánh mà sao lôi thôi thế này? Má má đâu có nói chi về sự khó khăn của việc nấu bếp nhất là nướng bánh? Ta xinh đẹp, ngọt ngào thế này mà sao chữ “công” kia lại lóng cóng chưa xong?

Ngẫm nghĩ mãi chưa biết làm sao, nàng đi vấn kế ông Thần Bếp. Thần Bếp thiên đường chuyên nghề búng tay, hóa phép nên lúc nào thiên đình cũng rộn rã yến tiệc linh đình, thức ăn toàn những của ngon vật lạ. Thấy Lan Huệ nằn nì, dù chưa tự tay nấu bếp bao giờ, ngài cũng rủ lòng thương con bé xinh đẹp biết ăn nói ngọt ngào. Thần Bếp ra tay cứu độ biểu rằng cứ về nhà, đổ mấy món trộn lẫn kia vào khuôn rồi bỏ lò, thể nào cũng có một ổ bánh vừa thơm vừa ngon. Ta giúp cho một ít quế để táo dậy hương, con cái Thần Bếp mà nấu nướng thì chẳng ai sánh bằng

An tâm quá, nàng theo in lời dặn. Muốn bánh chóng chín, nàng hấp tấp quạt lò bỏ thêm than hồng. Mươi phút sau, căn bếp bốc khói đen mù. Lan Huệ vội vàng lôi khuôn bánh khỏi lò. Ôi chao, một khối đen sì, bẹp gí và khét lẹt.

Xem thêm:   Bà Lincoln & bức tranh giả

Ngưu Lang về, bếp hồng khói mịt mù và bữa ăn có món táo nướng trứng và mật. Chàng nhấm nháp vài miếng rồi lắc đầu, miếng táo khét ngọt lừ nghẹn đắng. Người đẹp trong mơ hỏng mất chữ “công”, trong khói đen mù mù, mấy chữ dung, chữ ngôn, chữ hạnh đều mờ ảo méo mó. Bữa ăn tàn.

Lan Huệ nhìn ổ bánh tức tối bứt tóc bứt tai, bao nhiêu công khó. Nàng khóc kể kêu gào thấu trần gian. Thiên đường là nơi quạnh quẽ, vắng vẻ, chỉ có trần gian nơi người ta lăng xăng đi tìm hạnh phúc nên mới để ý đến tiếng khóc. Ở trần gian, lên mạng ảo giờ nào lúc nào cũng thấy con người đi tìm đi hỏi thày bói chừng nào có chồng có vợ.

Mấy tay đầu bếp trần gian nghe tiếng kêu khóc ai oán bèn ái ngại xúm vào gỡ rối tơ lòng (thòng). Người bàn ra kẻ tán vào bởi, tại, vì… Có người xem xét dĩa táo mật rồi mách nhỏ Tiên Nữ à, làm bánh thì phải có đủ nguyên liệu, đầu tiên là bột, món nguyên liệu chân thành giản dị nhưng lại là thứ căn bản, không có không được. Không có bột thì không thành bánh. Có bột rồi mới tính đến đường, đến mật để lấy hương lấy vị, cần bỏ thêm táo tình nghĩa để phòng lúc dâu (bể) mà còn gắn bó kết nối. Bánh xẹp là món ăn nặng, miếng nào ra miếng đó. Ổ bánh thêm bột nổi tiền tài công danh thì phồng lớn hơn, miếng bánh xốp hơn ngon mắt hơn… Đại khái là như thế.

Xem thêm:   "Brain rot" hay “bại não”

Hóa ra ổ bánh hôn nhân không vừa ý là vì ta thiếu nguyên liệu chính, miễn cưỡng quá thì táo đi đằng táo mà mật đi đằng mật. Vương Mẫu hay Thần Bếp cũng chẳng ăn thua gì! Nghe đến đây thì Lan Huệ bưng mặt khóc òa.

Từ đó nhân gian có sự tích nàng tiên Lan Huệ sầu đời vì làm bánh khét.

TLL