Vũ Khắc Khoan sinh năm 1917 tại Hà Nội. Mất ngày 12/9/1986, tại Minnesota. Từ những năm ở Hà Nội ông viết văn, kịch và dạy học – dạy lịch sử Việt Nam tại trường Chu Văn An và Nguyễn Trãi tại Hà Nội. Khi dời vào Sài Gòn, ông tiếp tục dạy tại hai trường đó và dạy cả các Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, Đại Học Văn Khoa Đà Lạt, Đại Học Vạn Hạnh. Ông là Trưởng Ngành Kịch Nghệ tại trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ Sài Gòn. Giữa thập niên 50, cùng với nhà văn Nghiêm Xuân Hồng, và nhà văn Mặc Đỗ chủ trương tờ tuần báo Quan Điểm.Thập niên sau, cùng với nhà văn Mai Thảo, ông chủ trương tờ nguyệt san văn học Vấn Đề.

Sau 1975, ông và gia đình định cư tại Minnesota, Hoa Kỳ. Nhắc đến Vũ Khắc Khoan, thi sĩ Viên Linh viết: “Vũ Khắc Khoan lúc nào cũng lừng lững như một pho tượng.” Trên sân khấu trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ, – trong Đêm Mầu Hồng một giờ sáng, ngồi gõ bàn ngâm Hồ Trường – Đi trên hành lang Phủ Quốc Vụ Khanh Văn Hoá, bước xuống quán nhậu Hải Biên “anh đi thẳng vào đám đông như biết đám đông sắp dãn ra, để sau đó nhìn theo sau lưng anh mà ngưỡng mộ một tấm thân nam tử…”

Tác phẩm của VKK trước 1975 gồm có: Thằng Cuội Ngồi Gốc Cây Đa, kịch – Giao Thừa, kịch – Hậu Trường, kịch – Thần Tháp Rùa, kịch – Thành Cát Tư Hãn, kịch – Ngộ Nhận, lộng ngôn – Mơ Hương Cảng, tùy bút – Những Người Không Chịu Chết, kịch – Ga Xép, kịch. Sau 1975, ở Minnesota, VKK có Đọc Kinh, đoản văn – Đoản Văn Xa Nước. và thơ: Vọng Cố Nhân-Kẻ Rong Chơi-Ngỡ Xuân. Thơ Vũ Khắc Khoan cũng như văn đặc sắc ở tu từ, ý thơ đẫm hồn Thiền. SAO KHUÊ

Xem thêm:   Trần Dạ Từ

bài kệ rong chơi

 

Ta thuờng ở đó

Ngã ba cuộc đời

Tầm xuân xanh biếc

Mây trắng lên khơi

 

Mây bay không mỏi

Xanh thẳm nền trời

Ta kêu vượt lên

Ta gào Yết Ðế

 

Dốc nghe khúc khuỷu

Mất hút nẻo trời

Ðèo sâu vòi vọi

Mù tắp vời vời

 

Vượt lên vượt nữa

Vượt mãi không thôi

Ta thường về đó

Ngã ba cuộc đời

 

Ta thương theo ai

Bước đi chập chững

Vừa bước khỏi nôi

U minh thảng thốt

 

Nghiệp chướng bời bời

Rồi từ thủa đó

Chập chờn ma trơi

Khắp nẻo cuộc đời

 

Ai trụ ở đó

Ta hay là Ngươi?

Ai trụ ở đó

Ngã ba cuộc đời

 

Tầm xuân vẫn biếc

Mây vẫn rong chơi

Ta vẫn rong chơi

Ngã ba cuộc đời.

 

ngỡ xuân

 

I.

Nửa khuya nghe chim lạ

Hót lẻ trong cành du

Thoáng lời kinh vô ký

Chập chờn ánh lửa giang đầu

Lắng nghe con chim lạ

Hót khẽ trong cành du

Chợt nhìn qua khung cửa

Bạt ngàn ngợp trắng trăng lu

 

II.

Xuân đã về miền Hương Tích?

Sao có hoa mơ nở trắng rừng mơ?

Hỡi ơi không trắng hoa rừng mơ

Mà trắng miền đất lạnh

Hoa tuyết bay trắng rực Ngũ Ðại Hồ

Hoa tuyết rơi liệm trắng màu hoa miền nhiệt đới

Nơi tuyết rơi chỉ ở trong thơ

Hoa tuyết bay lất phất

Nghe như rờn rợn lời tâm sự

Mưa nhỏ thở dài trong giàn dưa

Liễu-trai-chí-dị

Nửa khuya đất Hồ

Có con chồn già thùy lệ

III.

Lại nghe con chim lạ

Hót lạnh trong cành du

Lạnh ấm trà hoa cúc

Lạnh lén vào trong tôi

 

IV.

Tôi từ thuở xa miền nhiệt đới

Ðến đây kết nghĩa với cây du

Lòng vẫn nhủ lòng rằng thôi đừng nhớ

Ngày ngày ngồi gốc cây du

Mơ cưỡi một con trâu

Ði về miền nắng quái

Lá du như sao buổi sớm

Nhưng biết đùa với nắng mưa thu

Cũng vàng cũng nhuộm màu quan tái

Và rụng khi cành gầy ôm tuyết trắng

Ði vào thiền khoảng cuối mùa thu

 

V.

Nhưng bỗng nhiên im lặng

Im lặng trong cành du

Lắng tai tìm chim lạ

Nghe nhẹ bỗng cành du

 

VI.

Cúi đầu tưởng đến duyên kỳ ngộ

Mong manh chim lạ cành du

Rồi những khuôn mặt cũ

Cùng lận đận bên trời một lứa

Giờ đây thưa thớt

Như lá mùa thu

Ước cũ duyên thừa

Có còn tiếp nối?

Hay chông chênh sát na một thoáng

Chim lạ bỏ cành du

Cánh nhỏ vụt nhòe trong cánh tuyết?

 

VII.

Ngùi ngùi mái tóc mờ sương thu

Tuổi già như lác đác

Rừng phong hạt móc sa

Ðâu còn thùy lệ

Chỉ rưng rưng sầu

VKK