Nhà thơ Võ Chân Cửu tên thật là Văn Hưng, sinh năm 1952 tại huyện Phù Cát, Bình Định. Cha là cụ Văn Hiền, giáo viên thời kháng Pháp, mẹ là bà Võ Thị Hiến, quê ở Tân Thanh. Võ Chân Cửu đến với văn thơ từ khá sớm.

Mới 13 -14 tuổi anh đã làm thơ và khoảng 18 tuổi đã có thơ đăng trên các tạp chí: Văn, Bách Khoa, Thời Tập, Chính Văn, Tư Tưởng, Khởi Hành… Năm 20 tuổi, anh đã trình làng Tinh Sương (Thi Ca – 1972), tập thơ đầu tay; tiếp đó là các tập Đại Mộng (Nhị Khê – 1973), Trường ca Quảy Đá Qua Đồng (Tập san Thi Ca – 1975)…

Từ năm 1990 đến 2015, Võ Chân Cửu liên tục xuất bản 4 tác phẩm, gồm: Ngã tư vắng trăng (Thơ – NXB Trẻ), Ngọn gió (Thơ – NXB Văn học), 22 tản mạn (NXB Hội nhà văn), Theo dấu nhà thơ (Tản văn – NXB Hội nhà văn).

Ông từ trần tại Lâm Đồng ngày 23/12/2020. Hưởng thọ 68 tuổi.

Thơ Võ Chân Cửu gần với đời sống, nhưng có những nét riêng gợi cảm. Sau đây mời các bạn đọc lại thơ Võ Chân Cửu để tưởng niệm nhà thơ đã đi xa.

SAO KHUÊ

bài ca túp lều

Tặng Huỳnh Hữu Hạnh

 

Nhà ta xưa dại bán gỡ tôn

Về lại phố dựng túp lều mái lá

Ai hỏi đến cũng dễ tìm em ạ

Nhà ta ngay đường xe lửa – mặt tiền

 

Xem thêm:   Thơ Tháng Tư

Ðêm dầm dề cơn mưa dột triền miên

Anh chống mái che cho con khỏi ướt

Máng xối rách cũng hứng đầy lu nước

Nơi em thèm viên gạch đứng rửa chân

 

Nửa đời người lỡ đeo mộng vào thân

Nay gió núi mây trời thôi lỗi hẹn

Ðêm thức dậy vẫn không ngừng xao xuyến

Tiếng còi tàu thúc giục nỗi vu vơ.

 

Nơi túp lều ta sống trọn bài ca

Kẻ nối khố đắc thời nay ngoảnh mặt

Bạn hành khất chiều mang đờn đến hát

Giở nắp vung chia chén gạo vơi đầy.

 

Dựng túp lều ta còn đủ hai tay

Ðiều may mắn đâu dễ gì có được

Cũng có lúc anh mơ mình chức tước

Ðể thẹn thùng giấu mặt tựa vai em.

 

Nơi túp lều ta đã sống bình yên

Muối dưa cải đùa câu: sông có lúc

Niềm ảo diệu chỉ mình em hay được

Khi gió lùa vách trống dội lòng thơ.

 

chiều

 

Chiều nay lại nhớ thương người

Còn không lọn tóc chẻ đôi xuống cằm

Ðã từng ôm mộng xa xăm

Người ơi sao chẳng lại cầm tay nhau

Nếu tin có phép nhiệm màu

Rằng em sẽ bước lên cầu nhớ thương

Con chim khản giọng bên cồn…

 

mười năm

 

Mười năm nàng nhớ hay quên

Vầng trăng với lúm đồng tiền nghiêng chao

Ta đi mãi tận nơi nào

Tưởng khi bóng nắng buồn sao giếng trời

Mười năm nàng đã quên rồi

Ðẩy đưa chót lưỡi đầu môi lặng nhìn

 

Xem thêm:   Thơ bằng hữu

Cây cao còn bóng ai in

Mùa thu còn tới để nhìn ra hoa.

Mười năm nàng đã quên ta

Thì thôi áo khoác thêm tà sương bay.

 

yên ả

 

Ðã trở lại bốn bề yên ả

Em có còn cho tôi nhớ thương

Ðã nhen một que mồi bếp lửa

Ươm mầm cây chim hót trong vườn

tháng tư

 

Ta chỉ giữ ngọn gió

Trên bờ môi em

Tím phới ánh hoa cát đằng

Sắc lá như sao

Lung linh qua ngọn nắng

Và trôi nhanh tháng ngày

Ngón tay khuấy đều nhịp gõ

Như giọt cà phê rơi

Nhưng ánh trăng trôi hoài trong giấc mộng

Người ơi

Thôi đành quên

 

ở đại lào

 

Anh tìm em trong hư vô

Gió tắt màn hình khua nhẹ

Cát soi thêm màu nước khẽ

Ngân nga trăng chửa xuống hồ

 

Anh tìm em trong hư vô

Sao như sương chẳng sang bờ

 

westminster

 

Vậy là em không hẹn

Như chưa từng thấy anh

Cây cọ dầu đứng lặng

Bông hải đường nín thinh

Tách trà đêm hoa huệ

Cho ta gọi riêng mình

Westminster tịch mịch

Kia màn sương lung linh

Vầng trăng đêm mười một

Ði mãi chưa thấy hình

Ðêm Bờ Tây

Ở đây trăng là sương

Không như trời Bảo Lộc

Bóng núi in mặt đường

Biển gầm khua lộc cộc

Một mình anh chảy dọc

Xe quét ánh đèn xa

Trán em in sợi tóc

Vuốt mãi chắc không nhòa