Trương Đình Phượng

sinh năm 1984.

Hiện sống và làm việc tại Miền Trung Việt Nam.

Làm thơ từ năm 2010.

Đã có đăng thơ trên các tạp chí văn nghệ trong và ngoài nước.

Thơ của Phượng nhẹ nhàng nhưng sâu lắng với những vết thương của buổi đầu đời. Ngôn ngữ thơ có nhiều nét mới.

Trang Thơ hôm nay gởi đến quý độc giả và văn hữu một vài thi phẩm của Trương Đình Phượng. SAO KHUÊ

sáng sương mù

 

tôi bước ra đường

những cơn mơ rụng đầy vỉa hè

như lá mùa thu

bài thơ đêm qua

chưa kịp ghép vần

hình hài đã mục

bến xe

sáng lạnh

những tấm vé tuổi thơ được bày bán

ế ẩm khách

ngã tư

tiếng ngáp mệt mỏi lẫn vào sương mỏng

 

những bàn tay run rẩy

cầm nắm số phận mình

thật chặt

sợ đánh rơi

như tấm vé số mua vội chiều qua

đút toẹt vào túi quần

nát bấy trong chậu bọt xà-phòng của vợ

 

những đôi chân

không kịp soi bóng mình

khi lao qua vũng nước đen ngòm

(một số tiếng kêu cứu của khát vọng

đã bị đánh chìm

những cái chết đuối trên cạn)

 

trạm xe bus

tôi ngồi khắc khoải đợi

 

nơi này

nước mắt khai sinh

nụ hôn từ trần

mỗi ngày

 

xe dừng

tôi bước lên

sau lưng

những lát chổi của người lao công

lặng lẽ trượt theo dòng sông số phận

những giấc mơ thành rác…

 

Xem thêm:   Ngô Tịnh Yên

hãy đốt lên em

bếp lửa đời

 

Hãy mở ra em những cánh cửa của những bàn tay lạnh

cho người thôi đơn chiếc những môi đau

để những buổi mai nhánh cỏ nách tường kiêu hãnh ngẩng đầu

nhìn nắng chảy tràn qua những bãi đời không đoàn tụ

 

và tôi lại ngồi viết cho người có đôi mắt buồn hơn mùa thu

vì dan díu với những giấc mơ rách vỡ

tôi sẽ viết cho người bản tình ca mang hơi thở cánh rừng nguyên sinh

để người nghe tiếng hót loài chim chưa vướng mùi trần

 

người sẽ thấy thời gian không còn gãy vụn

và những con đường thơm tóc thảo nguyên

tôi sẽ viết những chiều thanh bình như trái tim của mẹ

những mảnh hồn lạc loài bỗng thấy mình như đứa trẻ sơ sinh

 

và những bàn tay thôi tìm nhau giữa điệp trùng đêm tối

mỗi làn môi một bếp lửa nồng !!!

 

vết thương hoài niệm

 

Ký gửi lời yêu lên cỏ

người đi ruồng rẫy tháng năm xanh

ruồng rẫy mảnh tình trong trứng nước

bỏ mặc tôi ngồi nhặt mấy mùa phai

 

mù miết cơn đau trái vụ

tôi ngu ngơ làm con dế khù khờ

hiến thân cho những chiều vỡ nắng

để những đêm hắt hủi khúc kinh cầu

 

ai ngày xưa cải vàng ngây thơ triền đê

để biển sông đau hoài vết thương hoài niệm

vời vợi những mùa không tên

nhểu xuống đời tôi giọt buồn củi mục

 

liệu rồi có bao giờ trong giấc mơ nào đó

một giấc mơ không bỏng rát khuôn hình

cầm tay nhau như hai dãy phố buồn chạm mặt

lặng nghe đời ruồng rã những rong rêu

 

Xem thêm:   Nguyễn Thị Khánh Minh

ly biệt

 

Ừ em cứ đi

sắp cạn ly ngày còn lại mình ta và đêm hoang phế

khêu tro tàn tìm dấu tích yêu thương

 

ừ em cứ đi

khai mạc cuộc đời hương còn lại ta và vườn xưa ngút cỏ

miệt mài gom mùa gió

dệt áo ngây thơ liệm xác chân tình

 

ừ em cứ đi

đừng lần ngoái lại lối cũ ta về

chiếc lá cuối vừa rơi !!

 

hát rong

 

những người hát rong

họ hát trên phố

trong những khu chợ tồi tàn

và có khi họ hát cả ngoài nghĩa địa.

cái họ cho đi là niềm tin

sự an nhiên của tâm hồn

ánh nắng hy vọng

giữa mùa đông

cái họ nhận về

là những xu bạc lẻ

lắm khi còn cả sự rẻ khinh của người đời

 

tôi kẻ hát rong

hát giữa trái tim mình

những vết xước buổi chiều

loang dài suốt cánh tay đêm

chạy sang cả bình minh nhiễu động

cái tôi trao đi

là những mặt chữ nhúm nhó

dăm ba vần thơ cằn cỗi

cái tôi nhận về

là những tháng năm phế phẩm

và những hạt tình yêu chát đắng

thiên hạ vứt trong mảnh vườn hoang vắng…