Trân Sa là nhà thơ được nhiều người yêu mến. Tác phẩm gồm: Thơ Trân Sa, Điểm Tâm Cho Người Tình, Canh Thức Cùng Thơ Mộng (in chung với Lê Thị Huệ và Vũ Quỳnh Hương).

Thơ Trân Sa một số bài mang nội dung bức thiết của nỗi thao thức từ thân phận làm người. Ngoài ra đọc Trân Sa ta còn chìm đắm trong những cảm xúc về nỗi trôi giạt phôi pha của thời gian. Như nhà văn Mai Ninh từng ghi nhận: Thời bắt đầu đọc thơ Trân Sa nay đã là xa, giờ mở lại tập “Điểm Tâm Cho Người Tình” in vào đầu thập niên 90 đọc lại vẫn cùng niềm cảm xúc…

Sau đây là một vài bài gợi nhớ thời tuổi trẻ đã qua và những ngày vui khuất bóng. Lời thơ và những hình ảnh đượm nỗi buồn nhưng thật đẹp, khiến lòng ta bâng khuâng, nhớ mãi. SAO KHUÊ

thời gian

 

Sóng đã xóa

những dấu chân trên bờ biển

con dã tràng

chạy khuất bãi im

bão cát lấp mù

những gì thoáng hiện

sa mạc lặng thinh

nhân chứng không lời

 

Vườn tuổi nhỏ

trái ổi vàng

chim rỉa khoét

trên đường gió

chim ngậm hạt bay biền biệt

cây ổi già

ngủ mộng trái xanh

 

Thời gian đi và đi thật nhanh

sợi tóc ai

tiếng thở dài nuối tiếc.

 

mùa xuân

 

Mùa Xuân mai sẽ nở

Ði đâu nhớ trở về

Những đoá hoa vẫn đợi

Với nụ cười mừng vui

 

Mây trắng bay trên trời

Hoa vàng tươi mặt đất

Trong khu vườn bình yên

Ta và Mình là một

 

Nắng ngàn năm vẫn còn

Gió mãi hôn lên lá

Vĩnh viễn là như vậy

Yêu – như ngày đầu tiên

 

Xem thêm:   Đặng Thị Quế Phượng

dòng sông

 

dòng sông

nhân thế

thật buồn

từng trong hạt nước

từng nguồn khổ tâm

dòng sông ấy

chảy có lầm ?

mà làm nên lệ

trong ngần

trần gian

 

nhớ

 

đã ra đi

đã qua đường

tình xưa

còn động

vết thương ngọt ngào

 

đã quay lưng

đã tay chào

hôm nay

còn nhớ

hôm nào,

rưng rưng.

con tàu

 

Tôi chạy theo níu

tôi chạy theo níu lại

tuổi trẻ tôi như con tàu đi xa

những sân ga rồi những sân ga

thả xuống từng kỷ niệm

nụ hôn, bài thơ, tiếng hát, đóa hoa

bãi cát, bờ sông, hàng cây, đồi cỏ

sáng nắng chiều mưa môi ướt tiếng cười

đêm nhớ nhung chờ nhau quán nhỏ

tất cả mờ nhạt dần…

như những tấm hình ố cũ

trí óc tôi cũng trống dần

như những băng ghế khuya

trên con tàu đi vào vô tận

 

Tôi chạy theo níu

tôi chạy theo níu lại

tuổi trẻ tôi như con tàu đang bỏ đi

chở theo cả giấc mơ thời mới lớn

giấc mơ kết thành từ những trang sách thơm

những thương yêu và những điều tưởng tượng

mơ sẽ bay đi bằng đôi cánh chim

mơ sẽ trở về thuyền buồm gió lộng

mơ góp bàn tay mang phẩm vật tặng Quê Hương

ôi giấc mơ xinh đẹp thời tuổi trẻ

khi lớn lên tôi mới biết mình nhỏ bé

biển với trời thì rộng biết bao nhiêu

và Quê Hương bao thế kỷ vẫn tiêu điều

 

Tôi làm sao níu

tôi làm sao níu lại

tuổi trẻ tôi như con tàu đang đi xa

tiếng kêu lạc giữa vành môi của gió.