Trần Hữu Dũng là nhà thơ nổi tiếng hiện sống trong nước. Anh làm thơ từ lúc 18 tuổi và đã có một thời trẻ sinh hoạt trong không khí văn học Miền Nam với những tờ báo Văn, Thời Tập… Miền Nam sụp đổ cũng là khi hồn thơ Trần Hữu Dũng trải qua nhiều trăn trở. Sau đây, Trang Thơ xin giới thiệu một vài bài thơ đặc sắc của Trần Hữu Dũng. SAO KHUÊ

Trang bản thảo

 

Một nhà văn lưu vong

Bị cấm quay về trú xứ

Ðôi lúc nằm mơ

Thấy ô cửa nhà sáng đèn

Trang bản thảo lặng im

Nằm đó đợi chờ.   

 

Bài thơ tháng 10

 

Một bài thơ trắng xoá

Nhìn từ cửa sổ nhà thờ

Trong khi chờ cơn bão đổ ụp đến

 

Tôi ngừng đùa giỡn với chú chó hàng xóm

Tháng 10 gợi lên những ký ức tuổi thơ đau thương

Ngọn nến đốt cháy mơ hồ điều gì không rõ

 

Người bạn facebook bày tỏ

Thất vọng và ý định tự tử

Giữa hàng chữ là những tín hiệu yếu ớt

 

Chim sẻ nâu làm tổ mái nhà

Dạ lý hương nửa đêm ngát hương dậy thì

Những con sông quê luôn có ngã rẽ bất ngờ

 

Và nỗi câm lặng lạnh lẽo trong ngôi nhà đá

Hơi thở mong manh, cơn ho vỡ ngực

Chẳng còn nhiều lắm những điều mong đợi.

 

Về miền Tây

 

Xem thêm:   Đặng Xuân Xuyến

Về miền Tây sông nước. Ngồi thơ thẩn trong vườn sầu riêng lộng gió

Ðâu rồi con trăng hò hẹn, ngôi đình âm vọng tiếng kinh chiều

Ðâu rồi hương thơm trái chín, mùi đất nồng, mùi cay khói đốt đồng

Núi rền vang. Sấm chớp báo lời sấm giảng

Mọi thứ lung linh, xoay tròn, quyến rũ

Con cá biệt tăm quay đầu về bến nước

Ngực căng tròn, em áo bà ba chèo thuyền hái bông điên điển

Buông giọng hò ngọt lịm dài theo con nước chảy

Trên những kênh lạch ngoằn ngoèo, trong mắt nhìn chân chất

Những con sếu tụ thành đàn, người người ân nghĩa trọn đời

Và sông Cửu Long triền miên róc rách vỗ về giấc ngủ

Về đồng bằng gối đầu mái rơm, tôi ngủ bình an giấc trẻ thơ.

 

Nghe nhạc boléro trên chuyến xe đò

 

Ðiệu nhạc boléro vàng vọt, dấm dứ, buồn tênh

“Trông thói đời, cười ra nước mắt…” [*]

Lâu rồi nghe ở bến phà chiều lay lắt

ăn xin gảy guitar thùng bám theo xe đò, cất tiếng hát

Tâm trạng đổi mầu theo thế cuộc vần xoay

Trộn vào tiếng rao hàng, câu chửi thề, lời cầu khẩn

Bản phối âm mê hoặc, đớn đau

Ðiệu nhạc ấy chết đi / sống lại trong hồn đầy nghi ngại

Bám chặt thớ đất miền Tây giống hệt câu phù chú / lời nguyền.

 

[*]Một câu trong bài hát “Thói đời” của Trúc Phương.

Xem thêm:   Nguyên Giác

 

Khúc tang ca

 

1.

Ước cạn chén rượu nồng

Gió xoay vòng quanh tôi

 

2.

Ðêm Thủ Thiêm lạnh buốt

Dế rỉ rả tang ca

Dân đen ôm mặt khóc

 

3.

Mặt trời đổ sụp

Xuống sông Sài Gòn

Rựng bầm ánh đỏ

Thành phố biến mất

Không ai hay biết…

 

Ở nhà thờ con gà Đà Lạt

 

Chắp tay / Cầu nguyện

Boong boong tiếng chuông

Xuyên thấu màn sương mù

Em là thánh nữ cao nguyên

 

Bậc thang đá đẫm sương

Hoa hướng dương nở bừng ánh sáng

Mắt nhắm / Cầu nguyện

Dáng em – Dáng tượng nguyên sơ trinh nữ

 

Buổi sáng tinh mơ nhà thờ Con Gà

Em thở làm hồi sinh

Rừng thông / Phố núi / Mặt hồ lung linh.