Chiều cuối năm. Mùa đông về bên khung cửa. Mùa đông cũng về trong thơ. Ở đâu? Ở Sài Gòn một ngày mưa xám không thấy bóng bạn bè. Ở Paris khi con tàu rời sân ga tuyết phủ để lại nỗi sầu cô đơn. Ở Cali với sinh nhật của nhà thơ một mình với ngọn nến cháy qua 60 năm mây phủ. Và mùa đông của tôi cũng với ngọn nến cháy trong đêm tuyết xuống. Ôi mùa đông và thơ.

SAO KHUÊ

Nguyễn Thị Khánh Minh

sinh nhật mùa đông

 

Một ngọn nến nhé. Là 60 năm xa

Vài ánh lửa. Chút mùa thêm tí tách

Tôi đi qua đi qua…

 

Một ngọn nắng nhé. Là mùa xuân đi mãi

Mầu hoa vàng ngất mắt chiêm bao

Tôi ngủ mớ những khi lòng thơ dại

 

Một tiếng chim gù. Là hè không đi nữa

Cho miên man hơi ấm tổ đong đầy

Tôi ủ no cõi đời tôi bếp lửa

 

Một chiếc lá khô. Hỏi mùa thu bóng xế

Kia đất thơm còn níu những chiều phai

Tôi mở hết những trời cao có thể

 

Gió đã buốt. Thổi bùng đêm mùa đông

Có tiếng khóc rót mừng ly rượu đỏ

Mừng trong tay ngày tháng vẫn đầy. Ðong

 

Mừng vừa chạm thêm ngọn nắng hoa

Cụng hai vai đường dài gió biếc

Tôi đi qua đi qua…

 

Này trời xanh. Lộng lẫy bờ với bến

Kia mây bay. Bảy sắc những niềm tin

Và ánh sáng. Một đường bay tôi hẹn…

12.2015

Xem thêm:   Ngu Yên

 

Cung Trầm Tưởng

khoác kín

 

Chiều đông tuyết lũng âm u

Bâng khuâng chiều tới tiếp thu trời buồn

Nhớ ngày tàu cũng đi luôn,

Ga thôn trơ nỗi, băng nguồn héo hon.

Phường xa nhịp sắt bon bon,

Tàu như dưới tỉnh, núi còn vọng âm.

Sân ga mái giọt âm thầm:

Máu đi có nhớ hồi tâm đêm nào?

Mình tôi với tuyết non cao;

Với cồn phố tịnh buốt vào xương da;

Với mây trên nhợt ánh tà;

Với đèn xóm hạ cũng là tịch liêu.

Tôi về bước bước đăm chiêu,

Tâm tư khoác kín sợ chiều lạnh thêm.

*Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát CHIỀU ĐÔNG.

 

Nguyễn Xuân Thiệp

mùa đông của tôi

 

đêm mùa đông

ngồi đốt một ngọn nến

nhớ

bình trà. mùi hương hoa hồng

và những chiếc lá. trên bàn

giấc mơ

của tranh tĩnh vật

ngoài trời

tuyết chưa tan. những mái nhà. im lặng

con chim. đậu trên cây. sáng nay

đã bay chưa

dường như

không còn ai

không còn ai

về lại

con đường của mùa thu trước. dưới lá khô

Thành phố Garland, mùa đông 2012

 

Lữ Quỳnh

mùa đông

 

Cây thông Giáng sinh

Lấp lánh quả cầu giấy bạc

Nhớ quê nhà những chiều mưa

Trên sân gạch nở đầy

Bong bóng nước

Em mặc áo len vàng

Tung tăng cánh đồng ký ức

Cánh đồng mùa xuân

Hoa cúc vàng nở rực.

 

Xem thêm:   Thơ bằng hữu

Mùa đông này

Trời trong veo và rất lạnh

Hai bàn tay buốt cóng

Cầm nỗi nhớ nhà

Ði lang thang

Qua Tự Do, Lê Lợi

Ngừng Givral

Nhìn bạn bè đứa còn đứa mất

Rượu tràn ly

Nói cười

Chuyện thiên đường địa ngục.

 

Lần đầu tiên

Hiểu thế nào bình yên

Là lúc

Nỗi cô đơn dịu dàng

Cùng mùa đông

Bắt đầu thắp

Những ngọn nến hồng

Trên mặt đất.