PHÁP HOAN Tên thật là Mai Công Lập. Sinh ngày 1 tháng 12 năm 1992, tại Bình Thuận. Từng sống và học tập tại Viện Phật học Ứng dụng châu Âu (Đức). Tập thơ đầu tay Lịch Mùa được xuất bản bởi AJAR press năm 2016. Ở đây ta gặp sự chuyển động của tự nhiên từ Hạ sang Thu, từ Đông sang Xuân, những cơn mưa, những dông bão, những giọt nắng, những cánh hoa nở sớm, những ban mai, chiều muộn… cũng chính là sự chuyển động của tâm cảm Pháp Hoan – một chuyển động liên tục, không ngừng nghỉ. Đồng thời hiện lên đây đó những nét sáng tạo của Pháp Hoan. SAO KHUÊ

giấc mộng đầu đông

 

Thiên nhiên nhẹ nhàng chuyển động

Mặt trời chậm chạp quay vòng

Trong cái bóng quá lớn của mùa thu

 

Bên cửa sổ, hướng vào khu vườn bóng tối

Ánh sáng tinh khiết lạ thường

Tôi thiếp ngủ

 

Ngoài xa một người chăn ngựa đi đến

Chàng mở cửa chiếc chuồng của những giấc mơ

Bầy ngựa trắng tự do

Lao ra ngoài thế giới

Với tiếng hí vang vọng tới bên kia vùng thảo nguyên rộng lớn

Kêu gọi giờ phút nghỉ ngơi cho cuộc đời

 

Bất chợt có tiếng sấm động trên bầu trời

Bầy ngựa trắng vội vàng trở lại bên trong những giấc mơ

Nhưng con bé nhất chậm chân không về kịp

Trước khi tôi thức giấc

Nó chồm lên trong dáng vẻ hãi hùng

Rồi hoá thành bông tuyết đầu tiên rơi vào bầu trời mùa đông

Deutschland, 2011-2012

Xem thêm:   Các nhà thơ nữ

 

xuân

 

Thiên nhiên sáng nay tụ tập quanh vườn lắng nghe hoa táo nở

có con rắn lục thay da bên hòn đá

lũ bướm trắng bay qua làng như một cơn lốc hoa.

 

không nhà, không quê hương

thiền tăng ngủ quên bên bờ suối

mơ thấy mình là cây anh đào

nở ra dưới bầu trời đầy sao.

 

bên trời phương ngoại linh hồn bay đi như một cánh bướm

để cảnh giới mộng cứ mãi lượn lờ trên mặt hồ.

 

cây thời gian

 

Một cái cây mọc lên

quả là những chiếc đồng hồ

khi gió ngừng thổi, lá ngừng lay

và trái thời gian

rụng xuống

lẫn vào sương mù trên mặt đất.

 

Những triết gia cúi mình

lặng im tìm kiếm.

Họ nghe ra hơi thở

của một con hươu

giấu mình trong sương sớm

và tiếng đàn chó săn

vọng về từ bên kia biên giới.

 

Trên ngọn đồi

nơi cây sồi đứng hát

thời gian lại bắt đầu

không phải bằng tiếng kim đồng hồ

mà bằng tiếng súng nổ.

 

ngọn đồi ký ức

 

Khi còn là đứa trẻ chăn bò

những hôm trời cuộn mây

trên ngọn đồi đầy gió

nhắm mắt lại và tôi thấy

bản thân mình đang bay.

 

Rồi lớn lên, tôi bước vào thế giới

với bao gánh nặng trên vai

ánh sáng của đời tôi mờ dần

và hồn tôi chìm xuống

như đá chìm trong nước.

 

Chiều nay trời nổi gió

tôi lại thấy những chú bò

đang âm thầm gặm cỏ

trên ngọn đồi của ký ức tuổi thơ.

 

Xem thêm:   Nguyễn Lương Vỵ

gương

 

Trên tường nhà tôi có treo một chiếc gương

nó đã treo ở đó tự bao giờ

mỗi sớm mẹ soi gương vấn tóc

mỗi chiều bà soi gương đi lễ chùa.

Những khi không có ai ở nhà

gương phản chiếu lung linh vườn cũ.

 

Ðêm- tiếng cú kêu trong gương

tôi trở mình mơ màng trong giấc ngủ

bóng một con chim bay ngang qua cửa sổ

mang tuổi thơ và những giấc mộng đi xa.

Ôm cả ký ức vào lòng gương bao la

khi tôi treo nó trong căn nhà mới