Phan Xuân Sinh, sinh năm 1948, tại Đà Nẵng. Định cư tại Hoa Kỳ từ 01-6-1990 và cuối cùng sinh sống tại Texas. Ông qua đời ngày 28 tháng 2 năm 2024 tại Houston, TX. Đã cộng tác với các tạp chí Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Chủ Đề, Phố Văn, Làng Văn  v.v. và website Talawas, Da Màu và các website khác.

Thi phẩm đã xuất bản: Chén Rượu Mời Người (chung với Dư Mỹ, 1996) – Đứng Dưới Trời Đổ Nát (San Jose CA: Tạp-chí Văn, 2000) – Khi Tình Đang Ru Đời (Văn Nghệ, 2008) – Tát Cạn Đời Sông (Houston TX: Văn Chương, 2013).

Nhận xét về thơ Phan Xuân Sinh, Trần Doãn Nho viết: “Hơi thơ của Phan Xuân Sinh lạ, ngang tàng mà u uất, cuồng ngạo mà xót xa, sâu mà chân chất. Trong cuộc rượu, đọc lên nghe nghèn nghẹn, tưng tức và cảm giác như muối xát vào lòng.”

Sau đây để tưởng niệm người thi sĩ vừa ra đi, xin đọc lại vài bài thơ tiêu biểu của tác giả. SAO KHUÊ

bài ca người thất trận

 

hãy im lặng

người lính già thất trận

khi mắt đã mờ, chân đã mỏi

chiếc áo trận te tua

đôi giày “saut” mục nát

không còn sức hứng chịu cuộc thư hùng

trên trận mạc

thì hãy ngồi yên

để những thấm đau,

đục khoét trong tim óc

như ta đã lãnh nguyên

viên đạn ghim ngay lồng ngực

của ngày tàn cuộc binh đao

hãy im lặng

người lính già thất trận

thanh gươm cùn hoen rỉ

cây súng cũ bể nòng

thân xiêu tán muôn nơi

đất trời đổ nát

lắng nghe

những oan hồn u khuất

những nấm mồ hoang

mọc lên giữa cánh đồng bát ngát

nhìn vành khăn sô tức tưởi trên đầu chạy loạn

của một thời mang mặt nạ nhiễu nhương

thì hãy ngồi yên

để lòng mình lắng xuống

hãy im lặng

người lính già thất trận

hãy tự mình xóa đi

những thành trì kiên cố

dựng giữa lòng người

để tìm lại chính ta

những con người bất khuất

dù ta đã từng ngã gục

phải gượng đứng dậy thẳng người

hãy im lặng

người lính già thất trận

 

Xem thêm:   Viết cho Sài Gòn

uống rượu với người lính bắc phương

 

Hãy rót cho ta thêm cốc nữa đi

Ngồi với bạn hôm nay làm ta hứng chí

Chuyện ngày mai có chi đáng kể

Dẹp nó đi cho khỏi bận tâm

Thằng lính nào mà không rét lúc ra quân

Khi xung trận mà không té đái

Ta cũng có người yêu nhỏ dại

Mỏi mắt trông chờ song cửa quê nhà …

Chuyện sống chết căn bệnh trầm kha

Đâu dễ gì thoát vòng sinh mệnh

Những thằng lính thời nay không mang thù hận

Bạn hay thù chẳng một lằn ranh

Thôi hãy uống . Mọi chuyện bỏ lại sau

Nếu có thể ta gầy thêm cuộc nhậu

Bày làm chi trò chơi xương máu

Để đôi bên nuôi mầm mống hận thù

Ta chán lắm rồi ba chuyện ruồi bu

Chỉ có bạn, có ta là thua cuộc

Người yêu của bạn ở ngoài phương Bắc

Giờ này đang hối hả tránh bom

Hay thẫn thờ dõi mắt vào Nam

Để chờ người yêu mình trở thành liệt sĩ

Rồi cũng sẽ quên, như bao điều suy nghĩ

Tình yêu như một thứ điểm trang ?

Che đi chút dối lòng

Uống với bạn đêm nay ta phải uống thật say

Để không phải còn nhìn nhau hận thù ngun ngút

những ngày đầu xuân 1972

tiếng vạc kêu

trong sương

 

ta ngồi đếm những giọt mưa

là em chợt thả tình vừa vụt tay

tình không chỗ trú, tình bay

ta không chỗ đứng cho ngày lỡ chân

một khi em đã xa dần

thì tình như đã phù vân của đời

chỉ còn ta với ngậm ngùi

còn em bỏ cuộc rong chơi chốn nầy

trong đời khói phủ, sương mây

lạ chi tình đã đứt dây nửa chừng

tiếng kêu của vạc trong sương

nghe ra như thể rưng rưng nỗi lòng

Huế, tháng chạp 1970

Xem thêm:   Tháng Tư trong hồi ức

 

đêm nằm nhớ ức trai

 

ngài sống giữa hồn thiêng sông núi. Tri ân

ta sống vào thời lòng dân. Ly tán

kẻ thắng, người thua. Toàn trí cùn, khí đoản

vận nước trên tay những đứa thất phu

 

xã tắc, giang sơn, tới lúc rối mù

người người phải chạy ăn từng bữa

thì văn chương, một món hàng ế ẩm

có ra chi mà đỏng đảnh chút thân danh

 

nhân nghĩa phải nhường, đao búa hoành hành

danh sĩ hàng hàng khuất dưới tay uy vũ

con chim trên trời cao, biếng hót

con cá dưới sông sâu, chẳng thiết lội vòng

 

ta sống giữa trời đất mênh mông

mà tưởng như đứng trong vòng vây kín

ví thử lúc nầy, thảo ra Bình Ngô Đại Cáo

lòng dân được vơi bớt nỗi oan khiên?

 

ngài mang sở học, trải chữ thánh hiền

khi trí dũng được lòng người trọng vọng

khi đạo nghĩa đã thấm vào mạch sống

những bậc túc nho, mở lối dẫn đường

 

giữa thời nầy, thời mạt vận của văn chương

chẳng đáng giá gì câu thơ, bài phú

bình thiên hạ. Nói lên bằng đầu súng

ngài sống lại ở đây, cũng chỉ bó thân

 

“việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”

sáu trăm năm trước. Khi ngài dựng nước

trúc Côn Sơn, rừng thiêng còn ghi tạc

mà nay lòng người lại quá đổi thay

 

đêm nay nằm, ta lại nhớ tới ngài

gối lên nỗi đau của người thất thế

PXS