Đây là những người trẻ từ trong nước, có người đã ra nước ngoài (Pháp Hoan), có người đã mất (Lê Thánh Thư). Họ sống. Họ làm thơ là để thể hiện tâm cảm của mình, không chấp nhận con đường chế độ vạch ra. Sau đây mời độc giả thưởng thức một vài bài thơ tiêu biểu của Lê Thánh Thư, Pháp Hoan, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Khương Hà. SAO KHUÊ

Đinh Trường Chinh

LÊ THÁNH THƯ

Bếp lửa quê nhà

 

Bếp lửa quê nhà

quạnh quẽ

mùi lá khô cây khô cỏ khô da khô máu khô thôi thúc cháy

chữ nghĩa cong khô vặn vẹo nằm phơi nắng cả

bút mực cũ càng chỏng chơ bụi bặm góc nhà

thân phận lưng cơm

chén cháo

trầy trật lưng người

đủng đỉnh

chiều chim hót

đủng đỉnh

đêm chó tru

đủng đỉnh

mọi giấc mơ hẩm hút xâu thành chuỗi gác trên chái bếp

mọi chữ nghĩa vo tròn rạc rời ném vào lửa cháy thành tro

 

Bếp lửa nằm co

kẻ về người đi

bí ẩn bờ ao nẻo đường rập rình ngọn đèn ám hiệu

giấu lửa chuyền tay hẻm tối quán vắng

năm tháng phận bạc

ao tù

mọi giấc mơ đành mượn gió đi rong

mọi chữ nghĩa đành tẩm quất phận mình

lặng nghe

người ngây   quần quật   điêu đứng…

LTT

 

ĐẶNG TIẾN

Những trái bàng

 

Bất ngờ gặp những trái bàng rơi

Hè phố

Sáng

Chớm thu

Ồn ào và khói bụi

Những trái bàng không bàn tay người nhặt

Một phút tần ngần

Dừng xe

Ta lượm

Dăm trái nguyên lành

Nguyên lành dáng

Nguyên lành sắc vàng dịu dàng

Nguyên lành hương thơm tinh khiết

Những trái bàng rơi

Hè phố

Sáng nay…

 

Xem thêm:   Tưởng nhớ bạn bè

Kỷ niệm xa lơ xa lắc hiện về

Mong manh như khói

Mẹ ta về chợ

Dăm trái chín làm quà

Những tháng ngày đói xác đói xơ

Trái bàng chín dịu dàng thơm vị ngòn ngọt

Chút quà từ cây bàng ven đường mẹ ta nhặt được

Lặn vào ta

Mấy chục năm trường…

Những trái bàng chín rụng nơi hè phố

Níu chân ta.

ĐT

 

PHÁP HOAN

Những con mắt

 

Những con mắt trong cỏ

những con mắt hãi hùng

mắt người lính

 

những con mắt trong tổ

những con mắt khiếp sợ

mắt chim đêm

 

những con mắt đen huyền

những con mắt lấp ló

mắt trẻ nhỏ

 

những con mắt trắng dã

những con mắt mù lòa

mắt người mẹ

 

những con mắt mở to

những con mắt màu tro

mắt người chết.

PH

 

KHƯƠNG HÀ

Sài Gòn, Sài Gòn

 

chúng ta về thôi, anh

đồng hồ sắp điểm mười hai giờ đêm

không còn đoàn tàu nào chạy

ô cửa sổ bên kia kênh Nhiêu Lộc tối dần

khép lại những tiếng cười, giọng nói

câu chuyện không đầu không đuôi

rớt lại đâu đó giữa ngã ba đường

mất tích

 

Sài Gòn, Sài Gòn

nơi em mở lòng bàn tay của anh

vuốt lại gió sông Hồng trong ký ức

giọt sương đêm mằn mặn

nhẹ như chiếc bóng phản chiếu

điều gì mời mọc ta dưới đáy sâu kia

cơn mộng du vĩnh viễn

giấc ngủ cuối cùng

hay cám dỗ của một lần cuồng điên buông xả?

 

Xem thêm:   Đinh Trường Chinh

… chúng ta về thôi

anh

hai ngàn năm đã qua rồi

gã pê-đê góc phố đang hát nốt bản tình ca

nỗi buồn dài như kẹo kéo

đây là Sài Gòn, Sài Gòn

nơi tất cả cơn mộng tan đi

chỉ còn lại linh hồn em

khốn khổ và lưu vong

không nơi an trú

KH