Nguyên Giác Phan Tấn Hải, là khuôn mặt vừa quen thuộc vừa bí ẩn của văn chương hải ngoại. Anh hoạt động trong nhiều lãnh vực: nhà báo, chủ bút nhiều năm của Việt Báo ở California, dịch nhiều tác phẩm Anh-Việt, Việt-Anh, dịch thơ, là người chú giải thiền, người hoạt động xã hội, và là một người làm thơ đã nhiều năm.

Trang Thơ đã một lần giới thiệu những bài thơ thiền tính của Nguyên Giác Phan Tấn Hải. Gần đây anh đọc Tuyển tập “Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng” của Hòa thượng Thích Phước An gồm các bài tùy bút viết về các nhà thơ Huyền Không (Hòa thượng Mãn Giác), Quách Tấn, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn, Võ Hồng… Và anh đã làm thơ về các tác giả này in trong lời bạt Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng.

Mời các bạn cùng đọc và hân thưởng. SAO KHUÊ

thầy phước an

 

Theo mẹ một thời chạy loạn

bốn ơn nghe nặng hai vai

tuổi thơ vào chùa học đạo

thức nghe sanh tử đêm dài.

 

Thơ đọc chen vào kinh tụng

thấy đời như có như không

nước mắt ngập tràn ba cõi

đêm dài kể chuyện quê hương.

 

thầy huyền không

 

Hiện thân làm con suối nhỏ

vượt núi thác ghềnh vào sông

bình bát cơm đời muôn dặm

một hôm xa mấy đại dương.

 

Gửi thơ theo lời chim hót

chân trời vọng nhớ trường xưa

thỉnh chuông thức hồn dân tộc

về nghe pháp dưới mái chùa.

 

Xem thêm:   Chiêu Anh Nguyễn

quách tấn

 

Lời thơ ướp hương cổ sử

ủ thơm gió núi rừng cây

ngợi ca trùng trùng sông núi

biển giăng chùa ẩn trong mây.

 

Cọp nằm nghe sư kinh tụng

đưa người tới cõi bình an

chép thơ gởi vào thiên cổ

trầm hương một cõi mây ngàn.

 

bùi giáng

 

Rừng sim tím, em mọi nh

anh bụi đời, thơ hắt hiu

một đời lạc vào phố th

phụng hiến nắng sớm mưa chiều.

 

Thơ anh mù sương cố quận

múa may rực nắng chiêm bao

nói cười ẩn tàng Kinh Phật

cầm hoa lên hỏi trăng sao.

 

phạm công thiện

 

ai nghe trên phố l

nắng rơi rạn vỡ đìu hiu

anh lên đồi xem cây khế

trổ bông và khóc trong chiều.

 

Ngựa hú hai ngàn năm trước

phả hồn thơ khói thường

anh lôi Bồ Ðề Tâm dậy

hoa quỳnh chợt nở mười phương.

 

tuệ sỹ

 

Ðưa sư về thôn Vạn Giã

thác ghềnh lạnh buốt dòng thơ

mở mắt nhìn xuyên cõi t

rừng khuya u uẩn trăng mờ.

 

Sư đợi gì tóc trắng

tàn canh khắp cõi khơi

Sư dịch ba ngàn kinh luận

ngẩng đầu thương nước, lệ rơi.

 

hoài khanh

 

Xem thêm:   Cao Thu Cúc

Anh tìm trong lục bát

khi trời dậy khắp phong ba

dòng thơ bên dòng nước mắt

thế gian không thấy đâu nhà.

 

Tìm em giữa miền cát bỏng

lạc đà anh cỡi về Phi

phải em có mùi cây

để anh thức mãi xuân thì.

 

nguyễn đức sơn

 

Một thời nghe lời ẩn mật

trốn học ra ngồi đảo xa

anh thấy mây rừng cô tịch

một ngàn năm em đi qua.

 

Theo nắng rừng thông chỉ lối

đưa em vào núi sương mù

thơ vào mưa, vào gió

gửi về ngàn sau hoang vu.

 

võ hồng

 

Bỏ quê tịch mịch ra ph

nhớ bờ cỏ ướt sương đêm

nhớ nắng trên đồng lúa chín

nhớ chùa kinh tụng êm đềm.

 

Chép vào giấy hồn tháp c

nâng bút, dòng mực rất buồn

nỗi cô quạnh như đọng lại

hỏi nơi đâu suối nguồn.