Nguyễn Đức Sơn, bút hiệu Sao Trên Rừng, được coi là một nhà thơ có cá tính đặc biệt. Từ khi tuổi trẻ thơ ông đã chớm hoài nghi, đã thắc mắc về những câu hỏi đầy tính siêu hình. Sơn cùng với Bùi Giáng và Phạm Công Thiện được coi là ba kỳ nhân nổi danh về tài năng và sự quái dị trong làng văn nghệ miền Nam trước 1975. Ông cũng được xem là một trong tứ trụ thi ca của miền Nam, ba người còn lại là Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thuỳ Yên. Ông đã góp mặt trên hầu hết các tạp chí văn học trước 1975 như SÁNG TẠO, VĂN NGHỆ, VĂN, KHỞI HÀNH, THỜI TẬP…Thơ NGUYỄN ĐỨC SƠN với nét đặc trưng riêng, có lúc hiện sinh đời thường, lắm khi thiền vị tâm linh thể hiện bằng những thi ảnh và thi ngữ thật chắt lọc đến mức bình dị từ hiện thực đời sống. Một điều nữa rất ấn tượng trong thơ ông là có một số lãnh vực coi như cấm kỵ hoặc nhạy cảm về dục tính mà phần đông tránh né, NGUYỄN ĐỨC SƠN đã sẵn sàng dấn thân.

Ông ra đi đã ngoài hai năm. Hôm nay đọc lại thơ ông là để tưởng niệm một tài năng thi ca đặc sắc của đất nước và thời đại.

SAO KHUÊ

vũng nước thánh

 

anh sẽ đến bất ngờ ai biết trước

miệng khô rồi nẻo cực lạc xa xôi

ôi một đêm bụi cỏ dáng thu người

em chưa đái mà hồn anh đã ướt

 

Xem thêm:   Phan Như

một mình đi luồn vô luồn ra trong núi chơi

 

Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi

Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ

Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi

Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô

Chân rục rã tôi đi luồn ra núi

Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô

 

Một mình nằm thở đủ kiểu trên bờ biển

 

Ðầu tiên tôi thở cái phào

Bao nhiêu phiền não như trào ra theo

Nín hơi tôi thở cái phèo

Bao nhiêu mộng ảo bay vèo hư không

Sướng nên tôi thở phập phồng

Mây bay gió thổi trời hồng muôn năm

Mai sau này chỗ tôi nằm

Sao rơi lạnh lẽo âm thầm biển ru.

 

cây bông

 

Ðụ mẹ

Cây bông

Hắn không

Lao động

Ai trồng

Chật chỗ

Mày nhổ

Xem sao

Máu trào

Thiên cổ

 

đá và thơ

 

Khuya lao xao

Thơ gọi đá

Ðá gọi thơ

Khói ung mờ

Thiên vạn cổ.

thơ và đá

 

Ðá hát

Ngàn thâu

Tóc râu

Ta nhịp.

 

Thơ hát

Ðá át

Hồn sa

Bát ngát.

 

Gái con

Con gái

Cái gái

Con con

Trắng nõn

Trắng nà

Ngọc ngà

Trời đất

Bất nhất

Vạn niên

Gậy thiền

Chưa thọc

 

mang mang

 

Mang mang trời đất tôi đi

Rừng im suối lạnh thiếu gì tịch liêu

Tôi về lắng cả buổi chiều

Nghe chim ăn trái rụng đều như kinh

Còn một mình hỏi một mình

Có chăng hồn với dáng hình là hai

Từng trưa nằm nghĩ đất dài

Phiêu phiêu nhẹ cái hình hài bay lên

Mù sương âm vọng tiếng huyền

Có con dơi lạ bay trên cõi đời

Sau xưa mắt đã ngợp rồi

Tôi nghe tôi chết giữa trời thinh không

 

Xem thêm:   Thơ chiều cuối năm

mai kia

 

Mai kia tan biến hận thù

Giữa đêm sao chiếu mịt mù phương đông

Cha về ôm cả biển sông

Duỗi chân duỗi cẳng nằm không một đời

Cho con cha hứa một lời

Ðuổi mây thiên cổ rong chơi tối ngày

Thu nào tóc bạc oà bay

Có con chỉ trỏ mới hay cái già

Cúi hôn trời đất đậm đà

Cha tan theo bóng trăng tà vạn niên