Ngô Tịnh Yên (1963-) tên thật là Ngô Thị Tuyết Trinh, còn có các bút hiệu Mimosa, Trà My, sinh tại Sài Gòn, hiện định cư tại California, Hoa Kỳ.

Thơ đã xuất bản: Ở nơi nào cũng có tình yêu,  Lãng mạn năm 2000, Lục bát khoả thân – Trăng mật.

Thơ Ngô Tịnh Yên phần lớn là lục bát. Nó không mang âm hưởng gì của lục bát Huy Cận hay Cung Trầm Tưởng. Nó là tiếng nói riêng của một nhà thơ nữ của thời đại hôm nay nhưng lại mang hồn ca dao. Mời các bạn hân thưởng đôi bài. SAO KHUÊ  

lửa rơm

 

Ðể chi cho lửa gần rơm

bây giờ gạo nấu thành cơm mất rồi

đã trót cho nhau một lời

trời long đất lở chẳng rời một khi

lỡ xa nhau nhớ kể gì

chân run? mắt liếc? tay ghì? môi trao?

rơm ơi! lửa vẫn thét gào

cháy thành tro bụi khát khao bên người

 

Nối âm ba sáo diều

 

nối muôn xưa

đến bây giờ

sợi dây tuổi nhỏ mộng mơ cánh diều

 

nối không gian

sáng vào chiều

thương yêu nối nhớ vào điều lãng quên

 

nhớ dây đứt

lại còn nguyên

nối hiên vọng cổ, nối thềm ca dao

 

nối chua cay

với ngọt ngào

nối mương lạch với dạt dào biển sông

 

nối thân quen

với lạ lùng

nối yên vui với bão bùng gió mưa

 

nối đương nhiên

với bất ngờ

nối phụ phàng với đôi bờ nhớ mong

 

nối cỏ hoa

với mục đồng

nối con nước lớn nước ròng chia xa

 

nối sáo diều

với âm ba

 

Xem thêm:   Nguyễn Phan Thịnh

rộn ràng

một nỗi đau (*)

 

Có tốt với tôi thì hãy tốt bây giờ

đừng đợi đến lúc tôi qua đời

đừng đợi đến khi tôi phải ra đi

và tất cả… thì đã muộn mất rồi

 

Có tha thứ cho tôi thì tha thứ bây giờ

đừng đợi đến lúc tôi nhắm mắt lại

đừng đợi đến khi tôi không còn hơi thở

tôi nói được lời xin lỗi với ai đây?

 

Có thương tôi thì hãy thương bây giờ

đừng đợi đến khi tôi nằm xuống bơ vơ

hồn phiêu dạt không nơi nương tựa

 

Có bao dung tôi thì bao dung bây giờ

đừng đợi đến lúc tôi xa lìa thế giới

đừng đến khi tôi thành mây thành khói

cát bụi làm sao có thể mỉm cười?

 

Có vui với tôi thì vui bây giờ

đừng đợi đến khi nuối tiếc ngày xưa

tôi muốn nói cám ơn… thì đã trễ!

(*) Bài thơ “Rộn ràng một nỗi đau”, được nhạc sĩ Trần Duy Đức phổ nhạc với nhan đề mới “Nếu có yêu tôi”

 

những cơn mưa saigon

 

Những cơn mưa Saigon

Có bạn cũ lóp ngóp trong mưa tầm tã

Mang đến vài ký gạo…

“Chị ơi ướt gạo hết rồi,

cho mấy đứa nhỏ ăn đỡ nha chị”.

 

Có anh đưa về trong mưa lất phất

Hỏi em rằng:

“Ngồi đàng sau có bị ướt không em?

Anh che cho em rồi chắc em không bị lạnh”.

 

Người yêu đến tìm tôi trong mưa ướt át

Nhưng tôi mải mê những mộng đời xa lắc

Ðã phụ lòng một trái tim yêu.

 

Bạn mới quen đến nhà

Trong con hẻm nhỏ lầy lội

“Chị ơi em thắp cho mẹ chị nén nhang”.

 

Những cơn mưa Saigon

Mai tôi sẽ mang theo

Về xứ lạ cả một trời kỷ niệm

 

Chắc gì ai còn thương, còn lưu luyến

Tôi vẫn nhớ hoài trong góc nhỏ trái tim

Nơi góc ấy mãi luôn luôn gìn giữ

Những cơn mưa rất đẹp của Saigon.

 

Xem thêm:   Chân Phương

tắm mưa

 

tắm mưa nhông nhông ở truồng

thả chiếc thuyền giấy theo luồng nước trôi

chở theo mộng mị xa xôi

chuyện thần tiên của hai người bé con

chỉ biết vui chẳng biết buồn

tung tăng những buổi mưa tuôn từ trời

hai mươi năm mưa vẫn rơi

nhưng chiếc thuyền giấy và người xưa đâu ?

tan theo những giọt mưa ngâu

hay chìm trong bão sông sâu cuộc đời

mưa giăng dưới lũng trên đồi

nhớ mưa ai tắm cùng tôi thuở nào?