Nhà thơ Lê Văn Trung sinh năm 1947, quê ở Quảng Nam. Tốt nghiệp trường Quốc gia Sư phạm Quy Nhơn năm 1969, sau đó dạy học tại Quảng Ngãi. Trước năm 1975 ông có thơ đăng thường xuyên trên các tạp chí Bách Khoa, Văn, Ý Thức, Thời Tập…

Sau năm 1975, Lê Văn Trung cùng gia đình về Huế, sau đó bị đi tù cải tạo nhiều năm. Ra tù ông cùng gia đình chuyển đi kinh tế mới tại vùng rừng núi heo hút ở xã Xuân Đông, huyện Xuân Lộc, Đồng Nai. Đó là những năm tháng khó khăn nhất của Lê Văn Trung. Ông phải cuốc đất, trồng rẫy như mọi người. May nhờ có bà vợ hiền luôn đồng cam cộng khổ cùng ông trong cuộc mưu sinh, các con thì chịu khó ăn học. Và dù sống như nông dân thực thụ vào ban ngày, ban đêm ông vẫn đọc sách và làm thơ, viết văn. Ông tiếp tục sống ở Đồng Nai cho tới nay.

Thơ Lê Văn Trung gồm các tập: Cát Bụi Phận Người (2006), Tịnh Khúc (2010), Thu Hoang Đường (2016). Biệt Khúc (2020)… Nhiều lắm, có đến 600 bài. Ngôn ngữ và hình ảnh thơ Lê Văn Trung gợi nhiều cảm xúc trong lòng người đọc. Sau đây Trang Thơ xin giới thiệu vài bài tiêu biểu.

SAO KHUÊ

trăng bạc

 

Khi về chợt thấy lòng se quạnh

Hàng xóm chong đèn thức suốt đêm

Tiếng người gọi vói qua hiên vắng

Tiếng gọi mơ hồ nỗi nhớ quên

Ta ngỡ ngàng lay hờ cánh cổng

Hình như đóng kín lòng trăm năm

Màu trăng chảy ướt niềm hoang vắng

Trăng ơi có thức cùng ta chăng?

Hình như nhà vắng – Người đi biệt

Hay chỉ là ta lạc lối về

Hay chỉ là ta thành kẻ lạ

Giữa giấc mơ đời đã ngủ mê

Ai vói hỏi buồn bên hàng xóm

Khe cửa còn leo lắt ánh đèn

Ngỡ như thiên hạ mình ta thức

Có kẻ vì đâu mà trắng đêm

Hơn bốn mươi năm ! Ừ ! Ðã qua

Lòng ai? Lòng viễn khách xa nhà

Khi về tìm lại màu trăng cũ

Trăng vỡ như ngàn hạt lệ sa

Hơn bốn mươi năm ! Ừ ! Thế thôi !

Nhà xưa đây! Người bỏ đi rồi

Lòng của ta xưa giờ cũng lạ

Tình của ta xưa giờ phai phôi

Hơn bốn mươi năm cuộc biến thiên

Khi về lạ cả những tình thâm

Tiếng người hỏi vọng bên hàng xóm

Ðánh thức trong ta vạn nỗi niềm

Hơn bốn mươi năm, thôi đành vậy

Giấu lời chia biệt, nén niềm đau

Ta ngồi chuyện với vầng trăng lạnh

Ðã thức cùng ta đến bạc đầu.

2020

Xem thêm:   Lê Chiều Giang

 

thà như mây trắng bay

 

Cho ta ghé tạm nơi nào đó

Hiên quán ven đường gió hắt hiu

Này cô chủ quán giùm ta với

Lau hộ cho ta lệ của chiều

 

Thời thế nhiễu nhương anh hùng tận

Tàn phai hương sắc thiếu giai nhân

Thôi hãy vì nhau mà uống cạn

Ly rượu nhân gian đã vỡ tràn

 

Cho ta ngồi tạm dăm ba phút

Rồi đi như chiếc lá bay vèo

Ta tan vào tận miền quên lãng

Ta mục như đời một kiếp rêu

 

Cho ta mời tạm vài chung rượu

Rượu cất chưng từ nỗi bể dâu

Xin cùng ta uống cho say khướt

Dù kẻ đầu xanh kẻ bạc đầu

 

Thôi ta đi, như vô tình ghé

Quên lãng đất trời, quên lãng nhau

Ta như mây trắng chiều phiêu lãng

Ta đi? Nào biết giạt về đâu.

không kịp mơ tròn một giấc mơ

 

Ngày cứ tàn vơi, đêm xuống vội

Sao chẳng ai về kịp giấc mơ

Tôi thắp hồn tôi trăm ngọn nến

Soi đường tìm lại bóng tôi xưa

Tôi thấy tôi ngồi bên hiên quán

Ðếm từng phiến lá ngậm ngùi rơi

Lá rơi, rơi tận miền quên lãng

Chiếc ghế không người cũng lẻ loi

Mưa hắt hiu mưa từng giọt mưa

Âm thầm rét ướt lạnh bờ vai

Người qua rất vội, đêm vơi cạn

Không kịp mơ tròn một giấc mơ

Có ai về níu lòng xanh cũ

Nở vói giùm tôi một đóa hồng

Cánh cửa vườn xưa đừng vội khép

Sợ chiều rơi vỡ bóng chiều buông.

12/6/2021

Đinh Trường Chinh

bỏ lại đời quên

(Viếng linh hồn thi sỹ Phạm Ngọc Lư)

Xem thêm:   Trần Mộng Tú

 

Ðành bỏ lại dở dang trần gian mộng

Anh trở về tắm gội dưới trăng sao

Cõi vi diệu hồn anh bay lồng lộng

Trả lại tình trọn vẹn nghĩa thương đau

Các em hỡi! Những môi ngà mắt ngọc

Vói bàn tay níu gọi cõi vô cùng

Xin hãy thắp nồng nàn dòng lệ biếc

Tiễn anh về vời vợi cõi trời không

Các em hỡi! Những lụa là da thịt

Rướn bàn chân đốt ngọn nến bên trời

Xin tỏa hết sắc hương đời diễm tuyệt

Cho anh về sáng rực cõi rong chơi

Bỏ lại trần gian bỏ tình bỏ bạn

Bỏ ai ngồi bên một góc đời quên

Và tôi nữa, sẽ một lần bỏ lại

Trái tim còn nguyên vẹn ở trong em