Gần đây đọc trên Facebook Thận Nhiên thấy nhắc tới Lê Thánh Thư, nhà thơ/họa sĩ mà tôi yêu mến.

Lê Thánh Thư sinh 1956, tại Quy Nhơn; là con trai trưởng trong gia đình thuần nông, có 5 anh chị em.

12 tuổi, được gửi vào trường Dòng (Séminary) tại Quy Nhơn. Năm 1975, Lê Thánh Thư  rời nhà dòng để ra đời (xuất tu ra đời), lập gia đình tại Sài Gòn và có một cô con gái.

Ông vốn là nhà thơ, đã có nhiều thơ in trên các tạp chí trong nước. Đến với hội họa từ năm 1982 bằng con đường tự học, ông rất kiên trì và khiêm cung trong việc tiếp cận lãnh vực mới này cũng như khao khát đổi mới chính mình trong mỗi góc nhìn giữa thơ và hội họa. Vốn là một nhà thơ, tranh của Thư đầy chất thơ ngay cả với những bức tranh mang tính thời sự nhất. Một cách nhất quán, thơ và tranh của Thư thơ mộng đến mơ màng, đồng thời quằn quại nỗi đau nhân thế. Anh đã từng tự sự: “Trước hết, tôi là một nhà thơ. Cái nhìn hội họa của tôi hoàn toàn khác biệt so với cái nhìn của họa sĩ. Đó là cái nhìn của thi sĩ làm hội họa.”

Lê Thánh Thư mất ngày 16 tháng 7. 2021 tại Sài Gòn, chúng ta mất một họa sĩ mang hồn thơ và vẻ đẹp của cuộc đời. Sau đây,xin cùng nhau đọc lại một vài bài thơ của Lê Thánh Thư để tưởng niệm một tài năng đã ra đi. SAO KHUÊ

Xem thêm:   Nguyễn Hữu Nhật

bếp lửa quê nhà

 

Bếp lửa quê nhà

quạnh quẽ

mùi lá khô cây khô cỏ khô da khô máu khô thôi thúc cháy

chữ nghĩa cong khô vặn vẹo nằm phơi nắng cả

bút mực cũ càng chỏng chơ bụi bặm góc nhà

thân phận lưng cơm

chén cháo

trầy trật lưng người

đủng đỉnh

chiều chim hót

đủng đỉnh

đêm chó tru

đủng đỉnh

mọi giấc mơ hẩm hút xâu thành chuỗi gác trên chái bếp

mọi chữ nghĩa vo tròn rạc rời ném vào lửa cháy thành tro

 

Bếp lửa nằm co

kẻ về người đi

bí ẩn bờ ao nẻo đường rập rình ngọn đèn ám hiệu

giấu lửa chuyền tay hẻm tối quán vắng

năm tháng phận bạc

ao tù

mọi giấc mơ đành mượn gió đi rong

mọi chữ nghĩa đành tẩm quất phận mình

ngày tháng khan khan

tiếng nói khàn khàn

nằm nghe

đứng nghe

đi nghe

ngồi nghe

chạy nghe

rình nghe

nấp nghe

im nghe

lặng nghe

người ngây   quần quật   điêu đứng…

 

sài gòn,

bờ kè nước đen

*Riêng ĐHTường, NTHằng

 

Nơi đây, lửa không tàn âm ỉ dưới kinh nước đen

Nơi đây, tiếng hát người mù róc rách bờ đêm nước lạnh

Ðâm đẫm mùi người

Mặt lạnh gió lạnh

Người tụ nhau về

Bờ kè đặc quánh mùi cống rãnh

Chó theo chó chạy rông

Người tìm người gặm nhấm

Dưới ánh đèn nê ông

Gió lồng lộng

Người quây người

Bàn thấp ghế thấp

Nhấm nháp đầm lầy

Nhấm nháp ao buồn.

 

Xem thêm:   Trần Hạ Vi

Nơi đây, người bé mọn lâng lâng

Người buồn nôn âm nhạc kẹo kéo

Người la đà tiếng ghita người mù hát bài hát cũ

Ðêm bờ kè sâu thẳm

Nhớ những ngày biển xanh bến gió

Nhớ những ngày neo đậu sóng ngầm.

 

Nơi đây, gió vẽ mặt người bông hoa không hương không sắc

Tiếng người rách toạc đường khuya

Tiếng cười đau đáu mặt nước đen

Người như cành củi mục

Về từ miền ngược miền xuôi

Gọi nhau giãi bày lên men

Bằn bặt bờ kè kinh nước đen

Người đơn độc

Bấu vào nhau…

 

nha trang, ghi

 

Tôi thấy mình vô sự khi bước ra khỏi sân ga quê nhà

                                     nồng khai mùi nước đái

thành phố vẫn đắm chìm trong nỗi buồn không mỏi mệt

                                      và hiểm nguy say đắm

tôi soi mình trong tấm gương vỡ

cái nhìn bị che phủ bởi những đoàn tàu bụi bặm và già cỗi

không thấy gì ngoài những giấc mơ bé mọn mê cuồng

                                    không biết giấu vào đâu

mùi hoang vu tẩm quất chốn này.

 

Nơi đây

những móng vuốt diều hâu của mặt trời đang cấu xé ngấu nghiến

                                    những thân phận người lề trái bất động

mùi vỉa hè mỏi mệt

mùi lặng im chán chường

biển quê bốc mùi cống rãnh

không ai chờ đợi tôi nơi này

năm tháng già cả em

năm tháng chầm chậm & nhạt nhẽo.

 

Tôi theo đám côn trùng & mùa hè về sớm

tiếng cười chìm khuất đá lạnh

tiếng nói lao nhao buồn nôn cô đọng

tiếng sóng rạc rời

tôi xa lạ & bất động

biển tù đọng nhìn mây xám phiêu dạt

buổi trái gió trở trời

lặng im

nhắn người vượt qua.