Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh sinh năm 1957 tại tỉnh Tuyên Đức cũ, nay thuộc Lâm Đồng, hiện sinh sống tại Đơn Dương, Lâm Đồng. Mỹ Hạnh còn một bút hiệu nữa là Đơn Phương Thạch Thảo. Cô bắt đầu có thơ đăng báo từ năm 1972. Tác phẩm đã xuất bản gồm các thi tập: Mảnh trăng mồ côi (1999), Tâm khúc (1999), Trăng 30 (2002), Mưa trên sông (2005)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh không xa lạ với độc giả báo Trẻ. Từ lâu nhiều người đã yêu chất trữ tình trong sáng trong thơ cô. Hôm nay buổi Thu về chúng tôi xin giới thiệu những bài thơ phảng phất hương Thu dịu dàng, sâu lắng của Mỹ Hạnh. SAO KHUÊ

những hàng cây đợi nắng

 

Thoáng một chút gì trong trí nhớ

Ðà Lạt chiều nay vàng nắng hanh hao

Em bước về trên phố xôn xao

Mà cũng vô cùng thầm lặng

Những hàng cây đợi nắng

Trên xứ sở có nhiều mưa

Không gian đón gió giao mùa

Tạm biệt mùa Thu

Ðà Lạt cười trong nắng

Em bước về phố chiều chợt vắng

Thương thầm giọt mưa bay

Thương thầm hàng cây

Thương cả trời Ðà Lạt

Còn những thương yêu khác

Em giấu vội vào tim!

 

Se sắt

        một nỗi nhớ

                im lìm…

 

bâng khuâng

mùa Thu

 

Em sẽ gởi cho anh

Nỗi nhớ vàng như lá

Khoảng cách này xa quá

Biết có đến nơi không

 

Như mưa rơi vào sông

Nỗi niềm không tràn được

Em từng mùa rét mướt

Em từng ngày hư hao

 

Mùa Thu lạc nơi nào

Hàng cây chiều trút lá

Nắng vàng hanh phố lạ

Nhớ một người xưa qua

 

Ðưa người không đưa xa

Sao chẳng còn gặp lại

Chiều bâng khuâng đợi mãi

Mùa Thu biền biệt đi

 

Xem thêm:   Chim Hải

thầm lặng

một vầng trăng

 

Mùa Thu ơi! thầm lặng một vầng trăng

Ðêm nay lạnh rét run từng chiếc lá

Chia tay nhau ta trở thành người lạ

Em nhớ anh vì gió những buổi chiều

 

Em nhớ anh có thể vì tình yêu

Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp

Chia tay nhau cửa vào tim đã khép

Cung đàn năm xưa ai làm lỗi nhịp rồi

 

Mùa Thu ơi! vầng trăng đã vỡ đôi

Kỷ niệm có sưởi cho hồn bớt lạnh

Em đan mộng để tình yêu chắp cánh

Dù ngày xưa đâu trở lại bao giờ

 

Cuộc từ ly như thể tình cờ

Ðêm Ðà Lạt thắp vào tim nỗi nhớ

Em có gì ngoài một vầng trăng vỡ

Nghe đêm sâu dằng dặc một nỗi niềm

Đinh Cường

tình khúc

 

Em nghe thương biết mấy khoảng trời này

Cơn gió thoảng vờn bên hoa cỏ dại

Trời xanh hơn đón mùa Thu trở lại

Hàng thông già trầm mặc khuất trong sương

 

Mưa bay về làm sợi tóc vấn vương

Một chút lạnh, một chút hờn vô cớ

Nụ cười ai vu vơ làm em nhớ

Một buổi chiều Ðà Lạt chìm trong mưa

 

Em lại tìm về với ngày xưa

Một góc quán không còn anh ở đó

Một con đường chỉ còn nghe tiếng gió

Một tình yêu đã xa khỏi tầm tay

 

theo hư không mà đi

 

Anh chợt đến vô tình như cơn gió

Ðường tình yêu em mở ngõ đi vào

Dáng kiêu hùng anh trong giấc chiêm bao

Em chợt ước tình mình sao miên viễn

Em chợt thấy rất thương đời lính chiến

Hoa dù anh tung gió giữa lưng trời

Nhưng chợt buồn tình sẽ vỡ anh ơi!

Em bất hạnh trong cuộc đời thua thiệt

 

Thượng đế dành cho em nhiều khắc nghiệt

Ðừng yêu em, cô gái chẳng bằng người

Tạo bên ngoài một vẻ mặt vui tươi

Mà hồn khóc mỗi khi cười anh ạ!…

 

Ngỡ đã quên ngờ đâu đời đưa đẩy

Về thăm anh trong một dịp tình cờ

Em ngỡ ngàng như đang sống trong mơ

Kia trước mắt khói hương thờ nghi ngút.

 

Ôm vỡ tan, bão tố hồn ngập lụt

Muốn gào lên sao cổ bỗng nghẹn lời

Trời sáng trong mà ngỡ gió mưa rơi

Sao em khổ, đời em sao vẫn khổ…

 

Thế là hết anh nằm yên dưới mộ

Chiều nghĩa trang ai dỗ giấc anh buồn…