Hôm nay Trang Thơ xin giới thiệu với các bạn thơ của 3 nhà thơ nữ. Lưu Na, Trân Sa, và Lê Thị Thấm Vân. Trong số này, Lưu Na trẻ hơn cả lại ít làm thơ, chỉ viết truyện, tản văn và ký văn học, nhưng bài thơ trích dẫn ở đây thật hay và đặc sắc. Trân Sa thì nổi tiếng đã lâu và từng xuất bản Điểm Tâm Cho Người Tình và Thơ Trân Sa. LTThấm Vân chuyên viết truyện, thỉnh thoảng mới làm thơ nhưng thơ rất bạo với cảm xúc dục tính. SAO KHUÊ

Luu Na 

tháng chín

 

Tháng chín rồi em

đốt cho anh điếu thuốc

Anh muốn hong vài chiếc lá

Ðể nghe tiếng lạt sạt trên nền xi măng

Ðể tìm hình ảnh chính mình

trong chiếc lá mộc lan nâu đậm ánh lên trong nắng

Tháng chín

em nhớ đừng buộc tóc

Nhớ mua ly cà phê không đường để gió quyến hương

Ngồi xuống đây với anh

em nhỏ

Trời mới hiu hiu không cần áo tay dài

đợi, để anh tìm chút hương cà phê phai

trên cánh tay khét nắng

Tháng chín

rồi sẽ tháng mười tháng mười một tháng mười hai

nhưng em sẽ không trắng ra đâu

em vẫn sẽ nâu nâu như màu lá úa

Khi bóng núi đổ dày trên nền tuyết trắng

chiếc lá nâu em sẽ rực rỡ một mình

Vậy không thích sao em

Lá vàng cả khối

đứa nào giòn bằng em

thơm bằng em

và …tội nghiệp như em

Em nhỏ

Ðốt cho anh điếu thuốc

Khói nào mà chẳng là khói

phải không em?

Ðốt cho anh điếu thuốc

để thèm môi em ngực em

để không biết làm sao chết thêm vài lần nữa

em nhỏ

em đừng tin câu thơ

“và dấu giày mai sẽ lá sương che”

Vì ở chỗ này

không có gì che được nụ cười em

Ừ, em nhỏ, anh biết

Tim anh đã ruỗng

xuyên bóng nắng vẫn muôn vàn hạt bụi

Anh đã khác

Mảnh hồn xưa đã khác

Một bước đời đã quá đã trôi xa

Nhưng núi vẫn thắm

lá vẫn hớn hở thay màu

gió vẫn dạt dào đùa ngọn

thì vẫn đốt cho anh điếu thuốc nghe em

Tháng chín

Nhớ

Buồn 

LN – 09112012

Trân Sa

thời gian

 

Xem thêm:   Phù Hư

Sóng đã xóa

những dấu chân trên bờ biển

con dã tràng

chạy khuất bãi im

bão cát lấp mù

những gì thoáng hiện

sa mạc lặng thinh

nhân chứng không lời

Vườn tuổi nh

trái ổi vàng

chim rỉa khoét

trên đường gió

chim ngậm hạt bay biền biệt

cây ổi già

ngủ mộng trái xanh

Thời gian đi và đi thật nhanh

sợi tóc ai

tiếng thở dài nuối tiếc.

TS

Lê Thị Thấm Vân

mùa hè đang đi qua

 

cả tuần nay tôi như con ong

lặng lẽ kiên nhẫn sắp xếp những phiến đá

lát mặt đường

sao thật bằng phẳng

để ngày ngày tôi đi nhặt xác hoa, lá héo úa hay chỉ để đi qua…

khi cánh tay mỏi

tôi dừng, đứng chùi mồ hôi, cột lại tóc, nhìn bóng mình lung linh trong bóng nắng

thấy mùa hè đang đi qua

những lá sồi khô nằm phơi mình giữa nắng

mặt trời toả nắng

nắng là tài sản chung

không của riêng ai

thành phố tuổi thơ tôi thiếu thốn nhiều thứ nhưng không hề thiếu nắng

nắng quanh năm chan hoà

cùng những mùa hè rộn rã đi qua

tôi từng

đứng cùng ai đó

trên đỉnh đồi chói nắng

với thân thể nồng căng

gầm rú

trước khi mạch nguồn hoan lạc vỡ oà

vào những mùa hè nắng cháy da

rồi cũng đi qua

khi nãy

có chiếc lá rơi vào cõi thinh không

giờ nằm yên đâu đó trong vườn

nghĩ tới làn mi tôi khép lại lần cuối

cùng trong lúc

mùa hè vẫn tiếp tục đi qua

LTTV