Hôm nay, trong âm vang bản concerto 21 bên ô cửa sổ và những bông daffodils vàng của khu vườn ảo tượng, xin trân trọng mời các bạn đọc thơ của các nhà thơ nữ nổi tiếng. Trần Lê Sơn Ý, Trân Sa, Khương Hà, Nguyễn Thị Khánh Minh. Có tình yêu và hương sắc trời xuân, với cơn mơ nhẹ và bóng chiếc dù đỏ hay trăng trên đầu dốc rồi chợt nắng chợt mưa qua hồn.

SAO KHUÊ

Trân Sa

thời gian

 

Sóng đã xóa

những dấu chân trên bờ biển

con dã tràng

chạy khuất bãi im

bão cát lấp mù

những gì thoáng hiện

sa mạc lặng thinh

nhân chứng không lời

 

Vườn tuổi nhỏ

trái ổi vàng

chim rỉa khoét

trên đường gió

chim ngậm hạt bay biền biệt

cây ổi già

ngủ mộng trái xanh

 

Thời gian đi và đi thật nhanh

sợi tóc ai

tiếng thở dài nuối tiếc.

TS

Trần Lê Sơn Ý

hẹn nhau

một nụ cười

 

Giữa những làn xe

Ào ạt

Nụ cười không dừng lại mà trôi

Người đi xuôi ngược

Hẹn nhau một cái gật đầu

Mỗi lần đi ngang ô cửa

Bao giờ cũng tưởng tượng

Hoa tầm xuân giăng biếc góc đường

Hẹn nhau một cơn mưa xuân

Chiếc dù đỏ chói chang chặn bao lời bất tận

Bài hát đành là giai điệu nằm yên

Ðợi

hẹn nhau một điều không thể

Hôm qua, hôm nay

Terrasse và tôi chiều từ ban mai

Nụ cười thành đoá hoa bất thần

Nở giữa đi về dào dạt

Tôi cắm trong bình

tôi

Ngày mai

Mùa còn đến kịp

TLSY

Nguyễn Thị Khánh MInh

kỷ niệm

 

Xem thêm:   Ngô Thị Ý Nhi

Em tin vào ngày nắng

Dù nắng có mong manh

 

Em tin vào ngày mưa

Dù mưa rơi có lạnh

 

Nắng mưa rất chung tình

Hai mùa theo ước hẹn

 

Chẳng phải như tình anh

Ði rồi không về nữa

 

Em gửi theo chút nắng

Của tình ta mong manh

 

Em gửi theo chút mưa

Của ngày em quạnh vắng

 

Anh mang theo trong đời

Làm hành trang đầm ấm

 

Trong mong manh giá lạnh

Em là nắng mưa rơi…

NTKM

Khương Hà

dạ khúc

cho tình nhân

 

trăng ở trên đầu con dốc đó anh

mình đi đi

trên những lá khô lạo xạo

bụi vẩn lên như mây mờ

mùi vỏ cây, rừng, đồi núi, những ngôi nhà miền Ðông im lặng

cỏ ướt tràn qua thanh chắn cuối ngày

bóng tối ở phía sau

giấu đôi môi em trong đó

 

trăng ở trên mặt sông đó anh

nơi anh đi tiếp giấc mơ điên rồ của em

những bè cá trôi qua đêm sáng loá

gió vuốt xuyên ngã ba đường trong như ngọc

con chim bói cá liệng vút từ trên cao

mặt nước là vực thẳm, hàn thuỷ là chiêm bao

anh nhắm mắt lại và rơi đi

thiên hà chao đảo

trước khi chạm đáy

 

trăng ở trong trí nhớ đó anh

khi cơn mộng du vĩnh viễn đi qua

cây trả về cho rừng

sông trả về cho suối

không cuộc làm tình nào còn nhớ đến ta

những mùi, những màu

dựng lại phác đồ cho lần trị liệu sau cuối

cứ uống cho đến cắt cơn đi

rồi chúng ta sẽ bay vào hư vô

nơi không còn gì

kể cả cái chết

 

trăng

ở trong tưởng tượng đó

anh

Xem thêm:   Trần Hữu Dũng

KH