Ngày ba con đi, hai chúng ta không gặp gỡ, nhưng mẹ biết ba đã đến căn nhà trọ mẹ ở, bởi bó hoa loa kèn trắng còn đẫm hơi sương được đặt trước cửa… Những ngày tháng Tư đổ nắng, còn lại một màu trắng nơi góc vườn, và mùi hương thoang thoảng phả vào trong gió…

Tháng tư, hoa loa kèn nở rộ và mẹ tôi chắt chiu tảo tần trong những phiên chợ sớm mai, với đôi quang gánh chất đầy những nhành hoa còn đẫm hơi sương.

“Màu trắng tinh khôi và hương thơm ngọt ngào của hoa loa kèn tượng trưng cho sự thuần khiết, thủy chung và son sắt trong tình yêu của người con gái.”

Rồi mẹ kể tôi nghe về sự tích của loài hoa này, nó gắn liền với một câu chuyện buồn về một cô gái dành cả một đời để đợi chờ người trong mộng, nhưng rồi chàng trai ấy đã quên mất cô. Đến khi tìm được, người xưa giờ chỉ còn là nấm mồ vùi hoang cỏ biếc, cô xót xa đem trái tim mình vùi lấp bên ngôi mộ, từ trái tim ấy mọc lên loài hoa trắng ngần, và thơm ngát. Sau này tôi mới biết, đó cũng là loài hoa mà lần đầu gặp gỡ bố tôi đã từng tặng mẹ. Người ấy chỉ tồn tại trong tôi qua những lời kể của mẹ chứ tôi còn chưa được thấy mặt dù chỉ một lần.

Năm tôi mười ba tuổi, một ngày đầu tháng tư, khi vừa bước chân vào nhà đã thấy mẹ ngồi đó với ánh mắt u buồn.

Xem thêm:   Christa & cánh đồng của những giấc mơ

“Ba con là bạn học đại học của mẹ, trong lớp ba làm lớp trưởng, mẹ làm bí thư. Ba con vừa đẹp trai, con nhà giàu, lại học giỏi, nên xung quanh ba có rất nhiều cô gái vây quanh. Thế nhưng ba vẫn chọn mẹ dù mẹ chỉ là cô gái thôn quê, cả nhà ba đời chỉ gắn bó với ruộng đồng. Bởi như lời ba nói thì bên mẹ giản dị và bình yên như loài hoa loa lèn tháng Tư. Năm thứ tư đại học, mẹ biết mẹ có con, mẹ vui mừng báo với ba, mang theo hi vọng về một mái nhà, nơi ấy có ba, có mẹ, có con. Nhưng ước mơ giản dị nhanh chóng bị vùi lấp khi ba con dẫn mẹ về ra mắt ông bà nội con. Ông bà nhất quyết không cho ba con cưới mẹ vì không môn đăng hộ đối.

Mẹ rơi vào những ngày tuyệt vọng khi chỉ một tháng sau, ba con được ông bà nội sắp xếp cho sang Anh du học. Ngày ba con đi, hai chúng ta không gặp gỡ, nhưng mẹ biết ba đã đến căn nhà trọ mẹ ở, bởi bó hoa loa kèn trắng còn đẫm hơi sương được đặt trước cửa. Những ngày tháng Tư đổ nắng, nén lại thứ tình cảm xót xa, mẹ dồn tất cả cho lễ tốt nghiệp. Con lúc ấy, cũng biết mẹ vất vả nên rất ngoan ngoãn, lâu lâu mẹ đưa tay lên bụng, cảm nhận như con cũng đưa tay ra để chạm lấy tay mẹ. Rồi lễ tốt nghiệp cũng tới, bụng mang dạ chửa, mẹ lén giấu ông bà ngoại theo một người bạn lên nông trường xin vào làm văn thư. May mắn, chúng ta gặp được những người tốt, không quản ngại chuyện mẹ mang thai, họ còn lo cho mẹ chỗ ở trong tập thể. Ngày mẹ sinh con, là lúc 2 giờ sáng, mọi người xúm xít nhau lo toan, người thì gọi xe, người thì lo nước sôi, người thì lo quần áo. Cứ thế, cứ thế mẹ con chúng ta qua được giai đoạn khó khăn nhất, con cũng đã mười ba. Mười ba năm ấy, mẹ luôn đau đáu nỗi nhớ quê, nhớ ông bà ngoại. Và mẹ cũng chẳng thể nào quên được bố con, quên những ngày tháng Tư hoa loa kèn nở rộ. Cho đến hôm nay, bà nội con vừa lên đây. Những giận hờn, ghen ghét của ngày xưa tưởng chừng không bao giờ vơi bớt giờ đã không còn quan trọng khi nghe bà kể bố con đã mất.

Ngày hoàn thành chương trình học ở nước ngoài, bố con về tìm mẹ nhưng không có tin tức, chán nản bố con buông xuôi mình trong những cuộc ăn chơi thâu đêm. Cho đến một ngày trong một lần uống rượu bia quá nhiều, bố con bị tai nạn và không qua khỏi. Bà bảo lúc hấp hối, mong muốn cuối cùng của cuộc đời bố là nhờ bà đi tìm mẹ con mình…”

Nano Banana

Nước mắt mẹ tôi rơi xuống gò má vốn đã chai sạm vì nắng gió, đôi tay mẹ run run đưa cho tôi một xấp đầy những bì thư. Tôi đưa tay đón lấy, lần lữa mở ra. Trên những bức thư đã nhuốm màu thời gian, những con chữ thi nhau nhảy múa:

Xem thêm:   Đóa hồng không gai

“Con yêu, nếu con là con gái, hẳn con sẽ xinh đẹp dịu dàng như mẹ con vậy. Còn nếu con là con trai, thì con sẽ rất giống bố con nhỉ? Bố đã tưởng tượng không biết bao lần được trở về, gặp lại, dang vòng tay để ôm mẹ con con vào lòng. Bố xin lỗi, vì ngày đó bố quá hèn nhát nên đã không đủ dũng cảm để bảo vệ, che chở mẹ con con. Bố biết dù có nói bao nhiêu lời xin lỗi đi nữa cũng không thể nào làm vơi bớt đi những khổ cực mà mẹ con con phải chịu đựng trong thời gian qua. Nhưng chờ bố con nhé, bố sẽ tìm về với mẹ con con…”.

Không gian trước mắt nhòe đi, chỉ còn lại một màu trắng bàng bạc nơi góc vườn, và mùi hương thoang thoảng phả vào trong gió…

NS (theo tin Internet)