Nhớ một lần khi viết về bức hình cánh bướm do Adina tạo nên và để lại cho gia đình như một kỷ vật, Nguyễn đã nhắn nhủ bạn bè: “Hãy luôn luôn để cho những cánh bướm nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa quan trọng của những mối giao tình với những người mình thương yêu.” Hôm nay, xin nói về đóa hồng của bé Joel, cũng mang ý nghĩa nhân sinh cao đẹp.

Năm ấy bé Joel mới 8 tuổi, rất mê vẽ.

Thế rồi, một hôm chỉ sau mấy bài học về hội họa, bé bắt tay vào công việc “sáng tạo nghệ thuật” của mình. Bé vẽ một bông hoa, bằng cách quan sát tấm hình màu chụp Ðóa Hồng của Sharon, và Joel đã có thể vẽ được một bông hoa rực rỡ hỗn hợp những màu xanh, hồng, đỏ, tím, biêng biếc xanh, vàng và trắng. Ðiều này đã làm cho bông hoa được chụp đúng vào ngày người dì của Joel lìa đời đột nhiên sống lại. Ðối với gia đình, bức họa của Joel là tượng trưng cho niềm vui và nỗi buồn trộn lẫn. Trong khi bông hoa rực rỡ này gợi lại hồi ức mãi mãi không phai về một mất mát trong gia đình, thì nó cũng mang đến niềm vui chung cho cả nhà là tài năng hội họa của Joel vừa được phát hiện. Bức họa đã đem niềm vui đến giữa những nỗi buồn.

Cũng vậy, mái ấm gia đình được làm bằng những niềm vui và nỗi buồn trộn lẫn. Có sự mất mát bên cạnh những sum vầy. Có tiếng cười của trẻ thơ giữa đêm trăng bên hiên nhà, nơi bà ngoại ngồi đón trăng và cất tiếng hát vào một đêm hè ngày xưa. Ðiều quan trọng cho mỗi thành viên của gia đình là hân thưởng trọn vẹn niềm vui đồng thời không quên những hình ảnh thân yêu đã không còn nữa giữa cuộc sống hôm nay.

Thắm Nguyễn

NS

Xem thêm:   Những con chim sẻ về đâu khi ...

(theo Stories to Rekindle the Spirit)